Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Vương Phi Trùng Sinh Ký Cửu Lam dtv-ebook.com Chương 83 Tư Đồ Lan vẫn còn nằm trong ấm áp, hắn vừa nạp đại cô nương Chân gia làm trắc phi, hai người là tình nhân, Chân cô nương mười bốn tuổi đã hiến thân cho hắn, bản thân hắn phong lưu, hai người thường xuyên lén gặp nhau. Sau đó không giấu được nữa, hắn đứng ra nhận, Chân gia không còn cách nào khác, chỉ đành để hắn nạp. Chân cô nương vừa vào vương phủ, ba ngày hai đêm điên loan đảo phượng, đang lúc ngủ say, bị một trận gõ cửa đánh thức. Tư Đồ Lan im lặng đứng lên, cầm lấy ấm trà trên bàn ném vào đầu người quấy rầy, Giang Nham nhỏ giọng nói: "Vương gia, hoàng thượng triệu kiến." "Ngay lúc này?" Tư Đồ Lan ngạc nhiên. "Dạ, tiểu nhân nghe nói hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương thì bỗng nhiên nổi giận." Hắn vội vàng mặc đồ quan rồi lên kiệu. Tới Càn Thanh cung, hành lễ với Tư Đồ Hằng Thành, Tư Đồ Lan quỳ xuống cẩn thận nói: "Không biết phụ hoàng triệu kiến nhi thần làm gì?" "Chuyện tốt do con làm." Tư Đồ Hằng Thành lấy hai quyển tấu chương ném trước trước mặt hắn, trong đó có một quyển trực tiếp nện lên đầu hắn. Hắn đau đến nhe răng trợn mắt. Hắn ta thấy khó hiểu với thái độ của Tư Đồ Hằng Thành, công bộ hộ bộ muốn tố cáo hắn, hắn sớm đoán được, cũng đã nghĩ xong lí do giải thích, nhưng hắn không ngờ phụ hoàng có thái độ kịch liệt như thế. Chuyện gì đã xảy ra? Hỏa binh doanh không phải do hắn thiết lập, sao lại tìm hắn còn muốn lừa gạt thiếp! Chàng..." Miệng bị chặn lại, cả người bị chàng phủ lên. Vượt qua bờ vai rộng, nàng nhìn thấy bầu trời bao la rộng lớn. Trong veo như thế. Đột nhiên trong mắt nàng tràn đầy ý cười, đưa tay ôm eo chàng, mặc cho chàng muốn làm gì thì làm. Thuyền nhỏ hơi lay động, theo dòng nước đi trôi về phía trước, chậm chạp mà trôi, giống như đời người thật dài, không biết cuối cùng sẽ dừng chỗ nào, vừa vặn bên cạnh, có người yêu sâu đậm, vậy là đủ rồi.