Tuyển Tập Truyện củaYasunari Kawabata CỐ ĐÔ I. HOA MÙA XUÂN II. NI VIỆN VÀ HÀNG RÀO GỖ III. THÀNH PHỐ KIMONO IV. LOÀI THÔNG LIỄU TRÊN BẮC SƠN V. LỄ GHION VI. NHỮNG CÀNH THÔNG XANH VII. THU MUỘN. HAI CHỊ EM VIII. HOA MÙA ĐÔNG Đẹp và buồn Lời Người Dịch Chương 1 Chuông chùa cuối năm Chương 2 Mùa xuân sớm Chương 3 Hội trăng rằm Chương 4 Ngày mưa Chương 5 Vườn đá Chương 6 Bông sen trong lửa Chương 7 Món tóc huyền Chương 8 Những hư hao mùa hè Chương 9 Cái hồ NGÀN CÁNH HẠC NGÀN CÁNH HẠC VÒM CÂY TRONG NẮNG CHIỀU CHIẾC BÌNH SHINO THỎI SÁP MÔI CỦA MẸ NÀNG NGÔI SAO KÉP NGƯỜI ĐẸP NGỦ MÊ Lời giới thiệu Một Hai Ba Bốn Năm TIẾNG RỀN CỦA NÚI CHƯƠNG I TIẾNG RỀN CỦA NÚI CHƯƠNG II TIẾNG VE KÊU CHƯƠNG III VỪNG HỒNG Ở CHÂN MÂY CHƯƠNG IV QUẢ HẠT DẺ CHƯƠNG V GIẤC MƠ VỀ ĐẢO VẮNG CHƯƠNG VI ANH ĐÀO MÙA ĐÔNG CHƯƠNG VII NƯỚC BUỔI SỚM CHƯƠNG VIII TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM CHƯƠNG IX TIẾNG CHUÔNG MÙA XUÂN CHƯƠNG X NHÀ CỦA CHIM Ó CHƯƠNG XI CÔNG Lời giới thiệu Yasunari Kawabata 1sinh ngày 11 tháng 6 năm 1899 ở thành phố Osaka (Nhật). Bi kịch bao trùm những ngày thơ ấu, cái chết là chiếc nôi đung đưa tuổi trẻ ông. Giữa bi kịch và cái chết là nỗi cô đơn. Ông mất đột ngột bố mẹ, người em gái duy nhất và bà nội. Chỉ còn ông nội từ nay trông nom đứa cháu - từ bé đã tỏ ra ít nói. Nhưng người ông lại già nua, sắp mù lòa và đau yếu. Rồi đến lượt người ông chết đi. Kawabata chưa đầy mười lăm tuổi! Đó là hành trang chứa đựng những kỷ niệm khốn khổ người thiếu niên sẽ mang vào đời. Ông tìm đến văn học như nơi ẩn tránh trước thực tế tàn nhẫn. Và với lòng xúc cảm và sự thắm thiết - sau này giống như nhân vật tiểu thuyết của ông chống chọi với những “Người đẹp ngủ mê” (Les belles endormies, 1961) ông đi đi, về về trong hương khói mộ bia của những người yêu dấu đã qua đời. Thực vậy, ông có thể nói gì đây, nếu không là về cái chết - sự thật của cái chết mà ông vừa sống qua một cách mãnh liệt và được ông tái tạo trong “Nhật ký riêng tư ở tuổi mười sáu của tôi” (Le journal de ma seizème année, 1925)? Ít lâu sau ông rời thành phố. Sự cô đơn tự chọn dường như là điều duy nhất ông có thể chịu đựng được. Và ông không ngừng viết trong thời gian này, viết để che đậy nỗi buồn rầu, để cho đời mình một ý nghĩa hay chỉ giản dị là để biết được những khoảnh khắc hạnh phúc. Những tiểu thuyết đầu bị lò sưởi bằng sành hoặc bằng gỗ, dùng để sưởi tay. [10] Điềm báo về sự chết chóc. [11] Trong những hộ nhỏ ở miền núi, chỉ có ít nhà mắc công tơ điện. Người ta trả tiền điện theo số ngọn đèn đã dùng (chú của tác giả). [12] Hamaka: bộ quần áo miền núi ở Nhật Bản, quần ống rộng. [13] Noh: Loại hình sân khấu cổ điển của Nhật Bản. [14] Bản dịch tiếng Pháp là “Salon des Prunes” [15] Loại vải đặc biệt dùng để may trang phục cổ trong tuồng Noh ở Nhật Bản.