Câu 0001 đến 0244 - Kiều gặp mả Đạm Tiên [1] Trăm năm, trong cõi người ta, Chữ tài, chữ mệnh, khéo là ghét nhau. [3] Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng; [5] Lạ gì bỉ sắc, tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. [7] Cảo thơm lần giở trước đèn, "Phong tình cổ lục" còn truyền sử xanh. [9] Rằng: Năm Gia Tĩnh triều Minh, Bốn phương phẳng lặng, hai Kinh vững vàng. [11] Có nhà viên ngoại họ Vương, Gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung. [13] Một trai con thứ rốt lòng, Vương Quan là chữ, nối dòng nho gia. [15] Đầu lòng hai ả tố nga, Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân. [17] Mai cốt cách, tuyết tinh thần: Một người một vẻ, mười phân vẹn mười. [19] Vân xem trang trọng khác vời, Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang. [21] Hoa cười, ngọc thốt, đoan trang, Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da. [23] Kiều càng sắc sảo mặn mà, So bề tài sắc, lại là phần hơn. [25] Làn thu thủy, nét xuân sơn, Hoa ghen thua [1263] Tình sâu: Chỉ tình chị em. Nghĩa dày: Chỉ nghĩa vợ chồng. Ý Kiều mong Thúy Vân lấy tình chị em thay mình, trả nghĩa cho Kim Trọng. [3161] Kiều ngầm ý nói rằng: Nàng sở dĩ bị cảnh ong qua bướm lại là do hoàn cảnh bắt buộc, chứ tâm hồn nàng thì vẫn trong trắng. Chữ Trinh đây hiểu về phương diện tinh thần chứ không phải về thể xác.