Table of Contents Mục lục Chương 1: Trò Chơi Chết Chóc Chương 2: Tiếng Đập Cửa Lúc Nửa Đêm Chương 3: Mở Cửa Chương 4: Manh Mối Chương 5: Phải Có Não Chương 6: Không Phải Vô Tội Chương 7: Giấu Thật Kỹ Chương 8: Vẫn Luôn Ở Đây Chương 9: Dao Găm Kim Cập Chương 10: [Trò Chơi Trốn Tìm] Chương 11: Trò Chơi Bắt Đầu Chương 12: Lợi Dụng Quy Tắc Chương 13: Phần Quà Chết Chóc Chương 14: Cuốn Nhật Ký Chương 15: Ú Òa Chương 16: Thăm Dò Chương 17: Hợp Tác Vui Vẻ Chương 18: Mồi Nhử Chương 19: Thu Hẹp Phạm Vi Chương 20: Mở Khóa Quyền Giết Người Chương 21: Hung Khí Và Bức Hình Chương 22 Chương 23: Bí Mật Nơi Sơn Thôn Chương 24: Người Bị Nhốt Chương 25: Đường Rời Thôn Chương 26: Lại Có Người Chết Chương 27: Bốn người chết Chương 28: Đêm thứ ba Chương 29: Giải cứu Chương 30: Trở lại Chương 31: Xâu xé Chương 32: Viếng mộ Chương 33: Mục tiêu là cậu Chương 34: Người chết giữa ban ngày Chương 35: Tha thứ Chương 36: Hình như cũng không xấu lắm Chương 37: Chương 83 Dịch: Hạnh / Ảnh: Jas "Chào mọi người." Thấy bốn người chơi tiến đến, đôi mắt Ngô Băng khẽ híp lại, cô ta nghiêng đầu cười, cất tiếng chào hỏi bọn họ. Vương Đại Long hắng giọng, hằm hè hỏi cô ta: "Cô tới đây làm gì? Muốn trả thù à?" "Trả thù?" Ngô Băng khẽ cười, nhún vai: "Trông tôi giống như tới trả thù không? Hôm nay tôi đến đây để gặp cảnh sát Phong, tôi muốn trò chuyện thật bình tĩnh lịch sự với anh ấy thôi mà." Hồng Hóa nói: "Thế cô tới không đúng lúc rồi, anh ấy không có nhà." "Không sao, tôi có thể trò chuyện trước cùng mọi người mà." Ngô Băng bước lại gần bốn người, bật cười khanh khách rồi đảo mắt nhìn bọn họ một lượt: "Ở đây có chỗ nào yên tĩnh để nói chuyện không?" Bạch Thiên cau mày, nói: "Đừng có lằng nhằng nữa, nói mau lên." Ngô Băng trề môi, nhìn Dư Tô với vẻ đáng thương: "Bọn họ hung dữ quá, chị Dư ơi, chị không sợ bọn họ à?" "..." Dư Tô nói: "Cô còn gọi tôi là chị nữa thì tôi sẽ hung dữ hơn cả bọn họ." Ngô Băng khẽ bật cười, mím môi nói: "Được rồi, không đùa mọi người nữa, thật ra tôi có ý muốn mời mọi người tham gia Hội của chúng tôi. Tôi biết mọi người là đồng đội, phần tôi cũng đã cho người tới thám thính được mấy ngày rồi, nếu tính cả Phong mỹ nam nữa thì mọi người có tổng cộng năm thành viên, phải chứ? Thành viên của Hội chúng tôi rải rác trên cả nước, tổng cộng có tới hơn ba trăm người, có luật lệ, có quy bước tới gần, anh hỏi: “Hai người muốn lên hay muốn xuống?” Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn lên trên cầu thang. Nơi này cũng tối tăm hệt như trong phòng, đen kịt một màu, chẳng thấy được gì. Cô ta nhìn tên nốt ruồi, nói: “Chúng ta xuống dưới đi.” Đường Cổ gật đầu, đưa tay làm tư thế mời. Hai người nọ bước xuống tầng, chờ dáng họ khuất sau ngã rẽ rồi, Đường Cổ mới nói với Bạch Thiên: “Đi thôi, chúng ta lên tầng xem. Tiện thể đếm xem ở đây có tổng cộng mấy tầng.”