Mục Lục Các tác giả Lời nói đầu Đôi lời của người dịch Thời Thượng Cổ Khởi Nguyên Empédocle Trường phái Abdère Những người đến Athènes Các biện giả Gorgias Socrate và các trường phái thời Socrate Những triết gia Cyrénaiques Platon Ẩn dụ về cái hang Nhất thể và phức thể Đức lý và chính trị Từ biện chứng đến chính trị Aristone Chủ nghĩa Épicure Trường phái hoài nghi Thiên văn học của người Hy Lạp hay làm thế nào để cứu vãn các hiện tượng? Tân thuyết Platon: Plotin Toán học Hy Lạp Thánh Augustin Thời Trung Cổ Boèce Denys Giả danh Jean Scot Érigène Sách các nguyên nhân Al - Fârâby Avicenne Thánh Anselme De Cantorbéry Al-Ghazalỵ Abélard Avẻroès Maimonide Thời của các đại học: Truyền thống kinh viện Thánh Albert Đại Học Thời Trung Cổ Bacon Thánh Thomas D’Aquin (1225 - 1274) Siger De Brabant Việc kiểm soát trí thức Thời Phục Hưng Ba khuôn mặt lớn của phong trào cách tân Khoa học huyền bí ở thế kỷ mười sáu Khuất phục con thú và chinh phục con người Hình ảnh mới về thế giới vào buổi bình minh của khoa học cổ điển Thời của các đại học: Truyền thống kinh viện (1200 - 1500) (L’AGE DES UNIVERSITÉS: LA SCOLASTIQUE) Là sự tái cơ cấu (restructuration) những trường học ở đô thị, đại học trước tiên là một cộng đồng, một consortium. Hành trạng của một đại học sỹ (un universitaire) phần lớn là một hành trình đào tạo: đối với một quy trình hoàn bị từ đi từ những nghệ thuật cho đến thần học, việc học và việc dạy nối đuôi nhau, xen kẽ nhau hoặc song song tiến bước trong khoảng hai mươi năm. Học viên bắt đầu học các nghệ thuật khi còn tấm bé, đến khi nắm vững môn thần học thì đã là một người trưởng thành. Trong thời gian ấy, anh ta tham gia vào mọi hoạt động đại học, thường xuyên chuyển đổi giữa vai trò người học và người dạy. Việc cách tân các đại học Đà phát triển các đại học trùng hợp với việc đưa vào chương trình những bộ toàn thư của Aristote và Averroès, toàn bộ diện mạo của tư tưởng Tây phương đã chao đảo, một cú mạnh vào đầu những năm 1230. Được tổ chức theo những nguyên tắc vận hành rất chặt chẽ, thường là độc lập với quyền lực chính trị, nơi truyền đạt và chuyển giao kiến thức, nhưng cũng là không gian của nghiên cứu và chạm trán, đại học không phải là một khung cảnh đơn giản của tư tưởng Trung cổ: nó vừa là điều kiện khả hữu và là mô thể. Việc chia thành các phân khoa (facultés) và việc tổ chức chương trình học - trước tiên, là các nghệ thuật (đặc biệt là các nghệ thuật ngôn ngữ: ngữ pháp, lô-gích học và tu từ học) rồi môn thần WEIL, Triết học và thực tại, tr.29-31. 1. Theo cách kiệt xuất, ở cực điểm trong mức độ mà triết học không nhắm đến tri thức về một lãnh vực giới hạn mà là sự thấu hiểu Toàn thể chính mình. 2. Platon, Théétète (155d). Aristote, Siêu hình học (A2). 3. Khó khăn không thể vượt qua, ngõ cụt, không giải pháp. Ở đây, đối với Eric Weil, nó gợi ra một sự thâm cứu và cách tân vấn đề triết học mà việc thừa nhận tính đa dạng bất khả giản qui của những thế giới quan đặt ra.