Tiểu Lý Phi Đao (26 hồi) Hồi 1 - Cái túi giết người Hồi 2 - Phong trần kỳ sĩ Hồi 3 - Báu vật động lòng tham Hồi 4 - Sắc đẹp loạn lòng người Hồi 5 - Đêm trong gió tuyết Hồi 6 - Trong quán rượu gặp cứu tinh Hồi 7 - Di tích cố nhân Hồi 8 - Bỏ qua chuyện cũ Hồi 9 - Nơi nào chẳng gặp nhau Hồi 10 - Mười tám năm oán cũ Hồi 11 - Cứu tinh từ cõi ngoại Hồi 12 - Cùng chung một nỗi đoạn trường Hồi 13 - Họa gởi tai bay Hồi 14 - Có miệng khôn lời Hồi 15 - Tình sâu nghĩa nặng Hồi 16 - Giả nhân giả nghĩa Hồi 17 - Đen bạc lòng người Hồi 18 - Dù chết chẳng sờn Hồi 19 - Gieo độc gặp độc Hồi 20 - Tình này xin đợi thành ký ức Hồi 21 - Lòng dạ đàn bà Hồi 22 - Lừa cọp vào tròng Hồi 23 - Thực hành mưu định Hồi 24 - Thiếu Lâm nổi sóng Hồi 25 - Phơi trần tội ác Hồi 26 - Kiếm vô tình nhưng Hồi 8 - Sinh tử trong đường tơ Đêm đã phủ màu đen. Bên ngoài thành bóng đêm hình như càng đậm sâu hơn thành nội. Bốn bên phẳng lặng như tờ, tiếng gió đưa giọng côn trùng não ruột. Bước đi của Tôn Tiểu Bạch thật nhẹ, y như là cô ta đi không biết mệt bao giờ. Hình như đối với bất cứ việc nào cô ta cũng đều hứng thú. Phải nói rằng nàng là một người con người yêu sống, yêu đời, đối với chuyện thế nhân, nàng rất nhiệt thành sốt sắng. Có lẽ tâm tình của nàng như thế mà cũng có lẽ nhờ vào tuổi trẻ đang lên. Đi bên cạnh nàng, Lý Tầm Hoan cảm thấy vô cùng ái mộ cô gái, ái mộ đến mức gần như sinh đố kỵ mãi cho đến lúc phát hiện ra cái đố kỵ của mình thì hắn mới buộc miệng thở ra: -Chẳng lẽ tôi đã già thật rồi ư? Bởi vì hắn biết chỉ có tuổi già mới dẽ sinh lòng đố kỵ, khi thấy vẻ nhiệt thành phát lộ ở lứa tuổi đang lên. Hắn lại cười, giọng cười như tự chế diễu mình: -Nếu là ở vào mười năm trước đây thì nhất định tôi sẽ không đi gần với cô như thế. Tôn Tiểu Bạch hỏi: -Tại sao vậy? Lý Tầm Hoan nói giọng bùi ngùi: -Bởi vì trên giang hồ ai cũng nhận tôi là một lẵng tử mà một cô gái trẻ như cô cùng đi song song với tôi thì thiên hạ sẽ truyền ngôn bậy bạ ngay. Hắn cười và nói tiếp: -Cũng may bây giờ thì tôi đã già rồi, người khác nhìn vào chắc chắn họ sẽ nói tôi là cha của cô. Tôn dưới cống như con chó ghẻ, biết chưa? Không có cái giỏi của thằng già này thì… Cô gái nhảy dựng lên làm cho chiếc ghế gãy cả hai chân, cô ta té nhẹp xuống nhưng cô ta chỉ ngóc đầu chứ không thèm ngồi dậy: -Giỏi, giỏi, giỏi…giỏi lắm nhưng giỏi làm sao để cho thân bại danh liệt? Giỏi sao để cho người ta phế bỏ võ công? Giỏi sao để cho KIm Tiền Bang tan bè rã gánh? Giỏi sao lại đi làm một tên ma cô để ăn bám đũng quần đàn bà? Giỏi, giỏi… HẾT.