Mục lục Chương 1: Tinh Mộc Yêu Quái Chương 2: Đoạt Xá Chương 3: Tiên Duyên Chương 4: Bái Sư Chương 5: Cửu Hoa Chương 6: Khô Vinh Chương 7: Mười Năm Chương 8: Quan Chiến Chương 9: Quen Nhau Chương 10: Tích Cốc Chương 11: Pháp Khí Chương 12: Cưỡi Hạc Tây Thiên Chương 13: Hậu Sự Chương 14: Quyết Liệt Chương 15: Di Cư Chương 16: Cân Nhắc Chương 17: Đạo Pháp Chương 18: Dính Hoa Chương 19: Nhã Thảo Chương 20: Thi Đấu Chương 21: Ám Lưu Chương 22: Trước Trận Đấu Chương 23: Sơ Minh Chương 24: Khổ Chiến Chương 25: Toái Thạch Chương 26: Kinh Sợ Chương 27: Thương Thệ Chương 28: Thanh Linh Chương 29: Danh Hiển Chương 30: Cô Đơn Chương 31: Thần Thông Chương 32: Vận Mệnh Chương 33: Âm Ảnh Chương 34: Thắng Hiểm Chương 35: Thủy Hỏa Chương 36: Tứ Cường Chương 37: Lựa Chọn Chương 38: Kịch Đấu Chương 39: Huyết Chiến Chương 40: Như Nguyện Chương 41: Quyết Chiến Chương 42: Kim Hỏa Chương 43: Thắng Bại Chương 44: Trần Duyên Chương 45: Tiểu Trấn Chương 46: Cầu Sư Chương 47: Tiên Sư Chương 1: Trần Duyên Chương Tiên Đạo Cầu Tác Trùng Trĩ www.dtv-ebook.com Quyển 2 Chương 36: Ấu Thú Thấy Bích Nhãn Vân Đá Thú không chịu ảnh hưởng chút nào của sương mù, ngược lại còn lao ra rất nhanh khỏi mê vụ mà vọt tới hướng mình, Từ Thanh Phàm trong lòng không khỏi trầm xuống, biết rằng không tránh khỏi một trận khổ chiến với yêu thú này. Mặc dù trong lòng lo lắng, nhưng tay Từ Thanh Phàm lại không lúng túng chút nào. Một mặt hắn toàn lực thi triển bộ pháp, thân hình lùi lại rất nhanh, cố hết sức dẫn dụ Bích Nhãn Vân Đề Thú ra xa, để phòng ngừa lúc chiến đấu lỡ làm ngộ thương đến Đình Nhi. Mặt khác mười ngón tay bấm chú quyết nhanh như chớp, vô số Lục Lăng Hoa màu hồng liên tục được xuất ra, không ngừng hướng tới Bích Nhãn Vân Đề Thú nhằm ngăn cản đợt truy kích của nó. Nhưng mà lân giáp màu xanh trên người Bích Nhãn Vân Đá Thú cứng rắn vô cùng, công kích của Từ Thanh Phàm đối với nó không tạo thành chút thương tổn nào. Chứng kiến tình huống này, Từ Thanh Phàm không khỏi cười khổ. Lúc trước vô luận là Huyền Tiên hay Bảo Uy đều nhắc nhở hắn về sự cường đại của Bích Nhãn Vân Đề Thú, trong ngôn từ cũng để lộ ý nguyện muốn giúp đỡ hắn giải quyết. Mặc dù bản thân Từ Thanh Phàm chưa bao giờ xem thường thực lực của Bích Nhãn Vân Đề Thú, nhưng hắn cũng không nghĩ tới nó lại cường đại đến như vậy. Hơn nữa, lần này ở Nam Hoang thực lực của hắn đã tăng mạnh, nên mới cho rằng chính mình đã có Hoa Lăng đang nâng đỡ Lý Hư Hán đứng ở trên bầu trời bên ngoài Cửu Cực trận. Trương Hoa Lăng đang dùng một ánh mắt vô cùng thất vọng nhìn sáu người Lung Ách Hạt tôn giả. Đó là tiếng nói của Lý Hư Hán. Tuy việc giết chết Trương Hư Thánh có ý nghĩa vô cùng quan trọng với núi Cửu Hoa nhưng Trương Hoa Lăng và Lý Hư Hán đều không có ý oán trách Lung Ách Hạt tôn giả. Chính vì thế, Lung Ách Hạt tôn giả và Huyền Ngũ Hành càng cảm thấy xấu hổ.