HỒI MỞ ĐẦU Thương em anh cũng muốn vô Sợ truông Nhà Hồ sợ phá Tam Giang Phá Tam Giang ngày nay đã cạn Truông Nhà Hồ nội tán cấm nghiêm. Cho đến tận bây giờ, nhiều người dân ở miền trung nắng gió vẫn còn thuộc lòng những câu thơ ấy. Nghe qua có vẻ đơn giản, nhưng chẳng mấy ai biết được rằng đằng sau những câu thơ đó lại ẩn chứa khoảng kí ức về một thời kì kinh hoàng. Truông Nhà Hồ trước đây vốn nằm tiếp giáp với hai châu Đại Lý và Minh Linh ( nay thuộc Quảng Trị). Thủa trước nơi đây vốn là một vùng đất hoang vu hẻo lánh cây cối bạt ngàn, cỏ mọc cao quá đầu người. Nhắc đến truông Nhà Hồ, người dân quanh vùng đều run rẩy sợ hãi. Cái họ sợ không phải là bãi đất hoang sơ, cỏ mọc um tùm nhiều rắn rết. Thứ khiến họ khiếp đảm bởi nơi đây chính là sào huyệt của một băng cướp nguy hiểm, dân gian quen gọi với danh từ thảo khấu - băng cướp. Câu chuyện xảy ra vào thời nhà Nguyễn, khi ấy truông HỒI THỨ MƯỜI CHÍNKHỐNG HỒN HÀNH THI Xóm núi nhỏ xíu nằm kề bên mảnh đất họp chợ kể ra cũng lắm chuyện li kì. Nào là lão ăn mày què thỉnh thoảng lại bốc mùi hôi thối, nào là gã Tam Quỷ mở quán trọ kể truyện ma cuối cùng cũng bị ma bắt. Nay lại thêm chuyện xác người bỏ trốn tập thể khiến cho ai nấy không khỏi rờn rợn. t Có một đứa nhỏ nợ trong làng kể lại, tối hôm trước nó thức dậy đi tiểu giữa đêm khuya thì nhìn thấy mấy xác người ngật ngưỡng đi lên trên núi đầy sương mù, một lúc sau thì bỗng dưng biến mất. Nó vào giường nằm ôm mẹ nó rồi thủ thỉ kể, mẹ nó chỉ khẽ mắng nó là nhìn linh tinh rồi ngủ tiếp. Nào ngờ sáng hôm sau thì gặp phải quỷ sự lạ lùng như thế. Người trong xóm núi tin nhiều vào chuyện tâm linh, họ cho rằng bản thân người chết có điều gì đó không hài lòng với người sống, nên tự quật mồ đứng dậy mà bỏ đi mất. Thế là thay vì báo với quan trên thì người ta lại khóc lóc vật vã, rồi làm lễ cúng linh đình huyện náo cả một vùng. Lại nói về làng Địa Ngục ngày định mệnh hôm ấy. Từ lúc chôn xong tro cốt của gần trăm thi thể bị cháy đen, người trong làng rơi vào khung cảnh hoảng sợ cực độ. Nếu như trước đây trong làng có ông Thập thường xuyên lo chuyện buôn bán, trao đổi vật phẩm cần thiết cho dân làng, thì giờ đây chẳng còn ai dám đi xuống núi nữa. Ngay cả việc đi vào rừng bẫy thú lấy thịt, “Tôi sống ở làng Địa Ngục. Xin thầy hãy nghĩ cách mà vào được làng giúp tôi!” Cơn gió lạnh ùa tới khiến giật cả mình, Vũ tỉnh con Bá Ngao sủa gằn từng tiếng. Vũ tỉnh dậy nhưng miệng vẫn nói mơ ú ớ: “Làng Địa Ngục? Muốn đến được làng… e là phải giả thành lão ăn mày!!!” Toàn thân cậu run lên vì lạnh. Cậu không biết được rằng, lời hẹn ước ấy, phải đến mấy mươi năm sau cậu mới thực hiện được. Chỉ biết rằng, cuộc đời cậu từ nay đã an bình! p>### Hết