Mục lục Chương 1: Sát Thê Chứng Đạo Chương 2: Ngôi Mộ Mới Trên Long Huyệt Chương 3: Sơn Nhân Chương 4: Người Về Trong Đêm Chương 5: Nỗi Đau Mất Con Chương 6: Con Đường Tu Hành Chương 7: Thầy Trò Chương 8: Họ Gì Tên Gì? Chương 9: Ngân Hà Lấp Lánh Chương 10: Tu Hành Trên Vách Núi Chương 11: Động Thái Khác Thường Chương 12: Môn Hạ Nhai Sơn Chương 13: Đạo Ấn Vô Tận Chương 14: Mười Ba Đảo Tiên Lộ Chương 15: Niếp Tiểu Vãn Chương 16: Đào Chương Chương 17: Phù Du Đêm Lạnh Chương 18: Triêu Sinh Chương 19: Sơn Nhân Trở Về Chương 20: Bia Cửu Trùng Thiên Chương 21: Con Đường Của Ta Chương 22: Mới Tới Nhai Sơn Chương 23: Hai Không Biết Chương 24: Lãm Nguyệt Điện Chương 25: Có Tin Bằng Hữu Chương 26: Khát Vọng Chương 27: Sau Khi Trúc Cơ Chương 28: Tiễn Chúc Phái Cử Người Đến Chương 29: Một Lời Không Hợp Chương 30: Ta Không Có Kiếm Chương 31: Thiên Bàn Chương 32: Thần Bí Biến Mất Chương 33: Thiên Hư Chi Thể Chương 34: Chồng Cũ Của Nàng Chương 35: Pháp Ta Không Thành Tiên Thời Kính dtv-ebook.com Chương 152+2: Ai Cần Ngươi Bố Thí? (2) “Nó muốn làm gì...” Giọng Tiểu Kim lộ vẻ lo lắng. ”Lại còn phải hỏi? Đó chính là chân long đấy, cơ hội trăm ngàn năm cầu cũng không được, ai không hóa rồng thì đúng là đầu óc có bệnh“. Tiếp lời hắn là Tả Lưu đầu óc mơ màng. Sau khi thấy lịch sử lâu đời và năng lực mạnh mẽ của loài rồng, cùng với cả vai trò của long môn, ai có thể không khao khát thành rồng? Không kháo khát uy năng khống chế phong vân, ngẩng đầu quẫy đuôi có thể hủy thiên diệt địa? Tu sĩ tu đạo để làm gì? Chẳng phải là vì theo đuổi tính mạng vĩnh hằng, theo đuổi sức mạnh vô thượng hay sao? Bây giờ đường tắt xuất hiện trước mắt, mấy người có thể không động lòng? Dù con giun kia có ngu xuẩn đến mấy, sau khi thấy cảnh tượng trước mắt cũng không thể không thông suốt được. Những lời Tả Lưu nói ra cũng là tiếng lòng của những người khác. Chỉ tiếc kẻ được lựa chọn lại là con giun may mắn chú không phải các tu sĩ thông thường khao khát trường sinh và sức mạnh như bọn họ. Vô số người đưa ánh mắt nhìn con rồng đen, muốn biết lựa chọn cuối cùng của nó là gì. Tiếng rồng ngâm dài đến lúc này mới dần dần nhỏ lại. Như đã dùng hết sức mạnh, hoặc như là tâm tình kích động đã chậm rãi trở lại bình thường. Con rồng đen lắc lắc đầu, thân rồng co lại giống như là một người đột nhiên rụt cổ lại, như là chính nó cũng đăm đăm nhìn thẳng vào chiếc thuyền nhỏ ở giữa sông, hay nói cho đúng hơn, y đang nhìn Kiến Sầu không rời mắt. Thấy thuyền đã tới ngay phía chính diện, mọi người trên thuyền đều cẩn thận đề phòng. Nhưng Chung Lan Lăng vẫn chẳng có ý gì là muốn động thủ mà chỉ chăm chú nhìn, đoạn cất giọng hơi khàn khàn hỏi: "Tại hạ là Chung Lan Lang của tộc Quỷ Vương, trong lòng có điều băn khoăn đã lâu, không biết có thể xin hỏi Kiến Sầu đạo hữu đôi câu được chăng?" - ------------