Mục lục Chương 1: Mở Đầu Chương 2: Làm Ăn Mày Phải Có Hiểu Biết Của Kẻ Ăn Mày! Làm Ăn Mày Phải Có Hiểu Biết Của Kẻ Ăn Mày! Chương 3: Không Phải Tiên Cũng Không Phải Ma, Không Phải Người Cũng Không Phải Quỷ Chương 4: Một Tiên Nhân Xinh Đẹp Từ Trên Trời Rơi Xuống Chương 5: Không Cẩn Thận Liền Biến Tính* Chương 6: Ma Tôn Đại Nhân Ngã Bị Thương Chương 7: Tiên Nhân, Ta Thực Sự Rất Thiếu Tiền! Chương 8: Ma Tôn Đại Nhân Là Kẻ Trộm Hả? Chương 9: Nướng Gà Rừng Trên Tiên Sơn Chương 10: Một Cục Lông Không Có Phẩm Chất Không Có Tiết Tháo*! Chương 11: Kẻ Quái Dị Là Ta, Được Rồi Chứ? Chương 12: Thời Kỳ Mãn Kinh Là Cái Gì Chương 13: Đánh Bay Lão Quái Đầu Dễ Như Trở Bàn Tay Chương 14: Nổi Tiếng Bị Tên Môn Chú Ý Chương 15: Tên Ăn Mày, Tiên Tôn Thứ Hai Chương 16: Hoa Thượng Tiên Xinh Đẹp Quần Là Áo Lụa Chương 17: Là Ngươi Có Mưu Đồ Bất Chính Với Ta Chương 18: Sư Phụ, Trọng Hoa Chương 19: Vừa Vào Tiên Môn Tựa Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng! Khinh Ca Mạn www.dtv-ebook.com Chương 114: Mạng Treo Lơ Lửng Trong Lúc Tiếc Nuối Editor: Tiểu Ly Ly. "Ngươi trì hoãn thời gian cũng vô dụng." Một câu của mam tử đã nói toạc ra mong đợi nhỏ bé của nàng, từng bước từng bước đi lên thềm đá, đi lên mỗi một bước, đều giống như chịu đựng áp lực cực kỳ lớn, khi đến trước mặt Thiên Âm thì sắc mặt của hắn đã hiện lên màu xám trắng, tóc mai hai bên đã là mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Khi thấy Thiên Âm bình thản ung dung sắc mặt không thay đổi nhìn mình thì tinh thần hắn suýt nữa không có ổn định được, bị lực lượng vô hình này ở giữa không trung xay nghiền thành phấn. Thiếu nữ này, quả nhiên có gì đó rất quái lạ! Ngay cả tu hành mấy ngàn năm của mình có chút cũng không chống cự nổi trên bậc Hủy Diệt Chi Lực này, nàng lại khoan thai tự đắc hoàn toàn có thái độ thảnh thơi như cá gặp nước, chim bay lên không. Thiên Âm cười một tiếng, ngây thơ mà không mất vẻ khôi hài hỏi: "“Khiến cho dáng vẻ của một hồ ly tốt làm thành mệt mỏi đến như vậy, ta nhìn thật là đau lòng đâu, ừm.........Ngươi đi lên là muốn quan sát những con kiến hôi dưới bậc thềm chung với ta sao?" Cả đám hồ ly tinh anh bị nói thành con kiến hôi dưới bậc thềm, da mặt hồ nam trước mặt căng lên, vì vậy ngây thơ và không mất vẻ thú vị trả lời: "Ngươi đau lòng cho ta, ta cũng tự nhiên sẽ không bạc đãi phụ ở phía dưới, ác thanh uy hiếp: "Ngoan, gọi cho gia nghe một chút?" "Không gọi sao?" "Không gọi ta liền bất động!" Mỗ sư phụ cười một tiếng: "Địch không động, ta động!" Ngoài cửa sổ gió mát từ từ, bên trong nhà xuân sắc say sưa! —— ngoại truyện hết —— Lời editor: Ta da, cuối cùng cũng chính thức kết thúc truyện. Tròn 1 năm truyện được edit hoàn. Ly cám ơn mọi người đã từng bước theo cùng và ủng hộ Ly. Chúc các bạn có phút giây đọc truyện vui vẻ nhóe *moa moa*