PHI HỒ NGOẠI TRUYỆN 01 Bởi trêu gái thị vệ ăn đòn 02 Thương Gia Bảo chạm trán kẻ thù 03 Quanh đi quẩn lại mười mấy chiêu 04 Năm cao thủ mưu đồ bất chính 05 Trên đất tuyết ra tay nghĩa hiệp 06 Thủy chung thiếu phụ chẳng quay đầu 07 Hào kiệt mất đao rồi để lại 08 Nghe lén chuyện anh hùng chột dạ 09 Không hiểu lòng người nên mắc bẫy 10 Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt 11 Hồ Phỉ đánh té Thương Lão Thái 12 Thiên Thủ Như Lai Triệu Bán Sơn 13 Kiếm Anh mắc bẫy bị tiêu thương 14 Triệu Bán Sơn thanh toán môn hộ 15 Mến tài hào kiệt chỉ điểm võ công 16 Lơ lững trên không mượn sức người 17 Vương Thị huynh đệ toan giết Hồ Phỉ 18 Tiểu Hồ Phỉ giải cứu quần hùng 19 Triệu Bán Sơn từ biệt Hồ lang 20 Nghe thảm kịch anh hùng nóng tiết 21 Hồ lang đại náo Điển Đương phố 22 Sát Quan Ẩu Lại Bạt Phụng Mao 23 Trong tổ miếu Hồ lang đả bại Thiên Nam 24 Hồ lang dò la tin Phụng lão 43 Bọn cường đồ uy hiếp Miêu Nhân Phượng Vương Thiết Tượng đầy vẻ thỏa mãn liệng thanh củi đi nghĩ bụng: -Tên ác bá này ngày trước hành hạ ta rất thảm khốc. Nay ta đã rửa hận, nên để thanh củi này để làm kỷ niệm. Y liền lượm thanh củi lên cầm tay, nhìn Hồ Phỉ thi lễ rồi trở gót. Hồ Phỉ thấy y vẻ mặt thuần hậu chợt động tâm nhớ tới màn kịch thảm khốc ở miếu Bắc Đế trấn Phật Sơn liền cho là vợ chồng Khương Thiết Sơn gian ác hung hiểm chẳng kém gì Phụng Thiên Nam. Tuy chúng đã hứa lời, vị tất chịu thủ tín. Chàng sợ vắng Trình Linh Tố chúng lại trở mặt hành hạ Vương Thiết Tượng liền chạy ra cửa lớn tiếng gọi: -Vương đại thúc! Tại hạ có lời muốn nói với đại thúc. Vương Thiết Tượng dừng bước quay lại nhìn chàng. Hồ Phỉ nói: -Vương đại thúc! Vợ chồng họ Khương không phải là hạng người tử tế. Đại thúc nên bán cửa nhà điền địa lánh xa đi là hơn, đừng chần chờ ở đây nữa. Thủ đoạn của chúng rất tàn độc. Vương Thiết Tượng ngơ ngẩn vì y quyến luyến chốn làng mạc đã ở mấy chục năm. Y hỏi: -Bọn họ đã hứa lời vĩnh viễn không bước chân đến địa giới tỉnh Hồ Nam nữa kia mà? Hồ Phỉ hỏi lại: -Lời hứa của hạng người này mà đại thúc tin được ư? Vương Thiết Tượng tỉnh ngộ đáp: -Đúng lắm! Đúng lắm! Sáng mai tại hạ đi ngay. Y bước chân ra cửa còng quay lại hỏi: -Đại gia họ gì? Hồ Phỉ đáp: -Tại hạ họ Hồ. Vương Thiết Tượng nói: -Hay lắm! Hồ gia! vỏ, đặt xuống thổ huyệt để nó vĩnh viễn làm bạn với phụ thân dưới suối vàng. Chàng lại đặt bình cốt hôi của Trình Linh Tố xuống thổ huyệt rồi lấp đất lại Viên Tính chắp tay niệm phật kệ: Nhất thiết ân oán hội, vô thường nan đắc cừu. Do ái cố sinh ưu, do ái cố sinh bố Nhược ly ư ái giá, vô ưu hựu vô bố Niệm xong, nàng len lén lên ngựa thong thả đi về phía Tây. Hồ Phỉ nhìn bóng sau lưng nàng, tiếng kệ vẫn còn văng vẳng bên tai. Hết.