NGƯỜI QUÉT DỌN TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC Mọi người thường hỏi tôi làm nghề dọn dẹp hiện trường án mạng, vậy gia đình cũng kinh doanh dịch vụ mai táng ư? (Nếu không tại sao lại làm nghề này?) Câu trả lời là không. Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, bố là lính cứu hỏa, mẹ làm nội trợ. Lúc nhỏ, do bố phải trực ban nên chúng tôi không có nhiều cơ hội để gặp bố, cũng vì thế mà mỗi lần xem tin tức, hễ xảy ra hỏa hoạn trong khu vực bố phụ trách là chúng tôi đều lo lắng cho sự an toàn của bố. Bố tôi dùng sinh mạng của mình để bảo vệ an toàn cho tính mạng và tài sản của mọi người. Còn tính mạng của ông, chỉ có thể để trời cao bảo vệ. Bấy giờ toàn bộ chi tiêu trong nhà đều là tiền thưởng bố nhận được sau khi chiến đấu với thần lửa. Lúc hỏa hoạn xảy ra, mọi người cố thoát khỏi đám cháy, còn ông lại khoác lên mình bộ quần áo bảo hộ nặng nề, xách vòi cứu hỏa chạy ngược vào QUYỂN ALBUM CUỐI CÙNG Đằng sau mỗi vụ án tôi tiếp nhận đều ẩn chứa những góc nhìn khác nhau của sinh mệnh, cũng phản ánh sự chua xót không ai biết của người quá cố và một số đạo lý của cuộc sống. Đối với tôi mà nói, mỗi một lần phục vụ không chỉ là công việc, mà còn là quá trình và sự lĩnh hội đặc biệt. Mỗi khi có người hỏi tôi: “Hiện trường nào để lại cho anh ấn tượng sâu sắc nhất?” Tôi thường chân thành kể lại cùng một câu chuyện. Còn nhớ hôm đó, tôi và người ủy thác gặp nhau trước cổng tòa nhà, cô ấy có mái tóc dài, ánh mắt đầy vẻ tiều tụy và mệt mỏi. Trước khi lên lầu, chúng tôi ở phòng chờ trao đổi các công việc cần xử lý tiếp theo, thế nào đó mà lại bắt đầu tâm sự nhiều hơn. Người quá cố là bố của người ủy thác, khi cô ấy còn nhỏ thì bố mẹ đã ly hôn, từ đó người ủy thác sống với mẹ, do một số nguyên nhân mà mười mấy năm qua chưa từng gặp lại bố mình. Cho đến khi cảnh sát thông báo, cô ấy mới nhận được tin dữ bố đã qua đời nhiều ngày. Trò chuyện xong, tôi quay đi xách dụng cụ chuẩn bị lên lầu làm việc, cô ấy chần chừ trong chốc lát rồi đột nhiên gọi tôi lại, buồn bã nói: “Tôi... có thể cùng anh vào trong nhà xem thử không? Tôi muốn biết mười mấy năm qua, ông ấy... sống như thế nào.” “Đương nhiên không thành vấn đề.” Tôi nói, sau đó cô ấy đi cùng tôi vào thang máy lên lầu. Đến càng gần cố gắng của chính quyền địa phương, tang lễ tập thể cũng như hôn lễ tập thể dần dần được đông đảo người dân đón nhận. (*) ping: Đơn vị đo diện tích của Đài Loan (1 ping = 3,3 mét) (*) Là hormone có tác dụng dựa trên hoạt động của thần kinh giao cảm, phát ra khi con người có cảm giác sợ hãi, tức giận hay hạnh phúc, thích thú... Nó làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và được chuẩn bị để phản ứng chống lại sự tăng lên nhanh chóng của nhịp tim.