Mục lục Lời nói đầu Sách là mặt trăng hay ngón tay? PHẦN I: BỨC TRANH TOÀN CẢNH Chương 1: Chết thử Chương 2: “Lối sống tối giản” và “Tư duy tối giản” Chương 3: Lối sống tối giản là một sợi dây Chương 4: Ô danh của người Hawaii hay cuộc lạc đường của nhân loại Chương 5: Những kẻ nô lệ trong thế giới tự do Chương 6: Bình yên kiểu Thủy Điển và bình yên kiểu Việt Nam Chương 7: Trở về số 0 PHẦN II: TƯ DUY TỐI GIẢN VÀ CHUYỆN NGOẠI HÌNH Chương 1: Người đẹp Remedios: Tại sao phải mặc quần áo? Chương 2: Văn hóa khỏa thân và sở thích khoe thân Chương 3: Thì sao Chương 4: Thần thái phái đẹp Chương 5: Chuẩn đẹp của ai? Chương 6: Làm đẹp có cần thiết? PHẦN III: TƯ DUY TỐI GIẢN VÀ TIỀN Chương 1: "Vô sở hữu" và phong trào lên núi chữa bệnh ở Hàn Quốc Chương 2: Tiền có mua được bình an? Chương 3: Của có đi thay người? Chương 4: Bạn thực sự mong muốn điều gì? Chương 5: Tiền có là vấn đề? Chương 6: Tiền để Chương 2Làm ít được nhiềuMùa tựu trường năm 2010, tôi được giao cho một trọng trách lớn lao khi vừa mới chân ướt chân ráo về nước. Bộ môn Hàn Quốc học (hiện nay là khoa Hàn Quốc học) nơi tôi công tác quyết định tổ chức một lễ hội văn hóa hoành tráng, dự định sẽ là lễ hội truyền thống diễn ra định kì mỗi năm của bộ môn. Nhiệm vụ của tôi là đi xin tài trợ, với số tiền cần có dự trù khoảng 150 triệu. Số tiền này không lớn, nhưng thật ra cũng không hề nhỏ đối với tôi, nhất là sau vài năm ở nước ngoài tôi hầu như đã trắng tay ở Việt Nam về phương diện quan hệ xã hội.Một khó khăn mang tính chủ quan khác là tôi không thể bỏ cả tháng quý giá của mình để đến gõ cửa từng doanh nghiệp với tâm lý cầu may như cách những người đi trước vẫn làm. Đó là chưa nói đến việc tôi ngại nhất trên đời là ngửa tay xin tiền, dù đó không phải là xin cho cá nhân mình. Tôi sợ người thân sẽ móc tiền ra đưa chotôi vì cả nể, tôi sợ người quen nhìn tôi với con mắt khác, và tôi sợ người lạ sẽ hốt hoảng ra hiệu với nhau khi thấy tôi “Ê con nhỏ xin tiền lại đến kìa!”.Những lúc bế tắc, tôi hay tự trấn an mình: Thôi nào, thật ra đây là một vấn đề vô cùng đơn giản, sẽ có một cách rất đơn giản để giải quyết. Nguồn lực của vũ trụ này dồi dào như vậy, lẽ nào không lấy được 150 triệu? Sau khi tĩnh tâm cân nhắc tình hình, tôi quyết định làm cuộc sống thư thái không chút bộn bề? Nếu bạn vẫn trả lời “Tất nhiên, ai chả muốn, có điều cuộc sống nó thế này, xã hội nó thế kia…” thì tôi sẽ hiểu rằng bạn chưa thực sự mong muốn nên vẫn đang tìm lý do để biện minh. Bởi nếu thực sự mong muốn một điều gì, người ta sẽ đi tìm giải pháp.Tôi xin hỏi lại, bạn có thực sự muốn có một cuộc sống thư thái không chút bộn bề? Toàn bộ quyền năng lực chọn và giải pháp đang nằm sẵn trong tay bạn rồi!