Mục Lục Giới thiệu Mục lục Chương 1: Váy đỏ (1) Chương 2: Váy đỏ (2) Chương 3: Váy đỏ (3) Chương 4: Váy đỏ (4) Chương 5: Váy đỏ (5) Chương 6: Váy đỏ (6) Chương 7: Váy đỏ (7) Chương 8: Váy đỏ (8) Chương 9: Váy đỏ (9) Chương 10: Váy đỏ (Kết) Chương 11: Nhà cổ (1) Chương 12: Nhà cổ (2) Chương 13: Nhà cổ (3) Chương 14: Nhà cổ (4) Chương 15: Nhà cổ (5) Chương 16: Nhà cổ (6) Chương 17: Nhà cổ (Kết) Chương 18: Tòa nhà ma ám (1) Chương 19: Tòa nhà ma ám (2) Chương 20: Tòa nhà ma ám (3) Chương 21: Tòa nhà ma ám (4) Chương 22: Tòa nhà ma ám (5) Chương 23: Tòa nhà ma ám (6) Chương 24: Tòa nhà ma ám (Kết) Chương 25: Du thuyền (1) Chương 26: Du thuyền (2) Chương 27: Du thuyền (3) Chương 28: Du thuyền (4) Chương 29: Du thuyền (5) Chương 30: Du thuyền (6) Chương 31: Du thuyền (7) Chương 32: Du thuyền (Kết) Chương 33: Bồng Lai (1) Chương 34: Bồng Lai (2) Chương 35: Bồng Lai (3) Chương 36: Chương kết Ghi Chương 17: Nhà cổ (Kết) Sống trên thế giới này luôn có rất nhiều chuyện không thể không làm. Ví như hiện tại, Lâu Vũ Tranh cũng không muốn thương tổn sói yêu đáng thương này, nhưng vì người nhà của mình, cô phải cùng đồng bạn đối phó với nó, cuối cùng g iết chết nó. Sói yêu vốn là Yêu Tộc, hoặc là Địa Tiên? Có lẽ là bởi vì không gian quá nhỏ, sói yêu cũng không biến về bản thể chiến đấu, mà dùng hình người đánh nhau với bọn họ. Nhưng cho dù là hình người, thực lực của nó cũng rất cường đại. Ở trong trận pháp hoàn toàn bị nó đồng hóa này, nó càng là cường đại đến tột đỉnh. Cho dù viên đạn của Lâm Giai có trúng người nó, cũng không để lại dấu vết như bắn vào sắt thép. Nhưng trong tay Lăng Hư có phù chú và kiếm gỗ đào có thể mang đến thương tổn cho sói yêu, nhưng cũng chỉ là vết thương nhỏ. Lâu Vũ Tranh lại đứng bên nhìn lo lắng suông, nghĩ đến nước tiểu đồng tử, đồng nữ chuẩn bị trước đó, Lâu Vũ Tranh nhanh trí tìm được ở trong ba lô, tìm kiếm thời cơ mấu chốt hắt lên người sói yêu! Trên người sói yêu toát ra khói trắng vì đồ vật thần kỳ này, cũng không công kích Lăng Hư nữa, mà lui ra phía sau vài bước, hiển nhiên vô cùng đau đớn. Lâm Giai nhân lúc này một lần nữa bắn lên những chỗ toát ra khỏi trắng của sói yêu, lúc này viên đạn trực tiếp xuyên qua thân thể sói yêu, thực sự mang đến thương tổn cho nó. Nhưng cũng chỉ là thương đối hẻo lánh kia. Không phải loại nhà tầng thoạt nhìn hiện đại hóa mà là một tứ hợp viện bình thường. Rõ ràng cô chưa từng tới nơi này, nhưng lại cảm thấy từng chỗ ở đây đều vô cùng quen thuộc. Đi vào văn phòng bác sĩ, bác sĩ nam vẫn luôn cúi đầu kia ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, Lâu Vũ Tranh cảm thấy chỗ trống trong tim mình kia như được lấp đầy. “Xin chào, tôi là Lâu Vũ Tranh.” “... Lăng Hư, một bác sĩ tâm lý.” _ Hết truyện _