Lưu Tinh Hồ Điệp Kiếm (32 hồi) Hồi 01 - Tổ chức sát thủ Hồi 02 - Chủ trì công đạo Hồi 03 - Sát thủ kinh hồn Hồi 04 - Tôn Kiếm Hồi 05 - Kình địch đối đầu Hồi 06 - Lần đầu nghi ngại Hồi 07 - Long Hổ khai chiến Hồi 08 - Hổ dữ sa cơ Hồi 09 - Điều tra nội gián Hồi 10 - Giáng trả đích đáng Hồi 11 - Hậu sinh khả uý Hồi 12 - Đồng bệnh tương liên Hồi 13 - Vào tận hang hùm Hồi 14 - Liều thân cứu bạn Hồi 15 - Bạn thù đổi vị Hồi 16 - Chuyển giao cơ nghiệp Hồi 17 - Bắt đầu hành động Hồi 18 - Miếng ăn tới miệng còn rơi Hồi 19 - Thỏ chết giết chó Hồi 20 - Quần ma tụ hội Hồi 21 - Hành trình gian khó Hồi 22 - Tuẫn tiết đền ơn Hồi 23 - Hoạn nạn bên nhau Hồi 24 - Mặt hồ loang máu Hồi 25 - Tiểu nhân đắc chí Hồi 26 - Hai lần lung lạc Hồi 27 - Lưới thù giăng sẵn Hồi 28 - Nhận Hồi 16 - Chuyển giao cơ nghiệp Nhìn theo bóng Mạnh Tinh Hồn xa dần, lòng chạnh nhớ đến nhi nữ, bất giác buông tiếng thở dài. “Chúng tôi có một đoạn đường dài cần phải đi!” Ông hy vọng rằng lần này họ đừng để nhầm đường. Mặc dù trong lòng có rất nhiều cảm xúc nhưng ông không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều. Bản thân ông cũng có đoạn đường dài cần phải đi, so với Mạnh Tinh Hồn và Tiểu Điệp, đoạn đường ông đi còn nhiều nguy hiểm hơn, gian khổ hơn. Ông chỉ đứng lại chốc lát rồi mím môi quay ngoắt lại, bước qua chiếc cầu nhỏ đi vào Cúc Hoa Viên. Trong căn phòng của Lục Mãn Thiên đèn vẫn còn sáng, cửa sổ và cửa chính đều đóng chặt. Nhưng nhìn qua lớp giấy vàng dán trên cửa sổ có thể nhận ra vóc người cao lớn của Lục Mãn Thiên đứng giữa phòng, hình như đang chờ ai. Phải chăng lão đang chờ tin tức của Mạnh Tinh Hồn? Lão Bá không gõ cửa. Ông đã quyết định không do dự gì nữa. Ba mươi năm nay, Lão Bá chưa từng để đối phương có cơ hội xuất thủ trước mình. Ông quá hiểu câu “Tiên hạ thủ vi cường” có giá trị thế nào. Bây giờ cũng thế, ông đi bằng con đường ngắn nhất. - Bình! Cánh cửa sổ bị đập vỡ tan, Lão Bá như trận cuồng phong lao vào phòng. Lục Mãn Thiên không phải đứng mà bị treo lên. Chiếc dây thừng buộc vào xà nhà, còn chiếc ghế bị đá văng đi khá xa. Lão Bá sờ tay xem ngực Lục Mãn Thiên thấy đã lạnh ngắt. Chiếc đòn sắt là vũ khí Tinh Hồn tươi cười khẳng định: -Nhưng lần này ta đã làm được! Tiểu Điệp tuy không tin, nhưng tỏ ra hy vọng: -Chàng đã kịp thời nói lên lời ước trong thoáng chốc xuất hiện sao băng ư? Mạnh Tinh Hồn gật đầu: -Phải, ta đã kịp! - Chàng ước gì? Mạnh Tinh Hồn không đáp, chỉ mỉm cười Tiểu Điệp cũng không truy vấn. Bởi vì nàng biết rõ nguyện ước của chồng cũng là vì mình. Và chẳng phải họ đang được như ước nguyện đó sao? Họ nhìn nhau, ánh mắt chứa chan hạnh phúc. Hết.