Thông tin ebook Tên truyện : Ngọn núi nhà Mackenzie Tác giả : Linda Howord Thể loại : Văn học nước ngoài ---------------------------------- Nguồn : http://www.thuvien-ebook.com Convert (TVE) : chuotqn Type(TVE): huyenhoa Người dịch: Huyền Hoa và decorator (http://www.vietlangdu.com) Ngày hoàn thành : 05/01/2009 Nơi hoàn thành : Hà Nội+ Hạ Long http://www.thuvien-ebook.com Mục lục: Chương 1: Chương 2: Chương 3: Chương 4: Chương 5: Chương 6: Chương 7: Chương 8: Chương 9: Chương 10 Chương 11: Chương 12: Hồi kết Lời người dịch: Tôi là một fan của Judith McNaught, tôi yêu sự lãng mạn, hơi viễn vông, đầy vẻ cổ tích trong truyện của bà. Bà chính là tác giả đầu tiên tôi đọc bằng nguyên bản tiếng Anh và cũng là tác giả đầu tiên mà tôi chọn để dịch (cuốn Almost Heaven - Như cõi thiên đường). Nhưng rồi tôi phát hiện ra Linda Howard và thế là tình yêu của tôi bị san sẻ mất rồi, mà lạ thay càng đọc Linda tôi là càng nghiêng về bà nhiều hơn. Tuy vẫn yêu Judith nhưng có vẻ tôi yêu Linda howard nhiều hơn. Truyện của Linda trần trụi hơn không mang màu sắc cổ tích, Chương 7: Ngạc nhiên vì sự đến đi như cơn gió thoảng của Wolf, Clay mất một lúc mới đi theo anh. Đúng như anh ta nghi ngờ, Wolf dừng xe ngay chỗ con hẻm nơi mà Mary bị tấn công. Clay cũng đậu xe lại và đi vào hẻm, Wolf đang quỳ một chân trên mặt đất xem xét mặt đất lầy lội. Anh chẳng thèm nhìn lên khi Clay tiến lại gần. Thay vì vậy anh tiếp tục tập trung xem xét từng cây cỏ một, từng viên sỏi, từng dấu kéo lê, từng chỗ lõm một cách cực kỳ cẩn thận. Clay hỏi, “Anh cắt tóc khi nào vậy?” “Sáng nay. Tại một cửa hiệu cắt tóc ở Harpston.” “Tại sao?” “Bởi vì Mary yêu cầu tôi làm,” Wolf nói thẳng thừng, và quay lại chú ý vào mặt đất. Chậm rãi anh di chuyển đến cuối con hẻm, gần ngôi nhà hoang, dừng lại chỗ dấu vết tên tấn công Mary đè cô xuống đất. Rồi anh di chuyển tiếp, đi theo chính xác con đường mà tên tấn công đã đi và rồi đến con hẻm bên cạnh anh kêu lên một tiếng hài lòng và quỳ xuống bên dưới một dấu giày. Clay cũng tự mình xem xét hiện trường và nhiều người cũng đã làm như vậy. Anh ta nói điều đó với Wolf, “dấu giày này có thể là bất cứ ai mà.” “Không. Nó được tạo ra bởi một đôi giầy đế mềm không phải là một đôi bốt. Sau khi xem xét kỹ lưỡng dấu vết, anh nói, “Hắn ta hơi nhón chân khi đi. Tôi đoán hắn ta nặng khoảng 175 pao, có thể là 180. Hắn ta lực lưỡng cho lắm. Hắn đã thấm mệt khi đi đến như anh không có tinh trùng nữ. Hãy nhìn mà xem, ba đứa con trai trong một hàng...” Anh đưa tay lên miệng cô. “Không thêm nữa. Bốn đứa là hết cỡ.” Cô cười và nhướn cơ thể mảnh dẻ dựa vào anh. Cơ thể anh có phản ứng ngay lập tức thậm chí sau năm năm kết hôn. Sau đó, khi anh ngủ, Mary cười trong bóng đêm và vuốt ve lưng anh. Đứa trẻ này cũng là con trai, cô cảm thấy thế. Nhưng đứa tiếp theo... đứa tiếp theo sẽ là con gái, cô cầu khấn. Hết