LỜI NGỎ Có thể nói Do Thái là một dân tộc có số phận rất đặc biệt. Họ được nhắc nhiều trong Kinh Thánh với tư cách là những người được Chúa chọn. Là một trong những dân tộc được đánh giá là thông minh nhất, người Do Thái cũng đồng thời phải hứng chịu hàng loạt bi kịch lớn lao bậc nhất trong suốt quá trình tồn tại, phát triển của mình: bị đàn áp, thảm sát và lưu đày. Mặc dù vậy, lịch sử và văn hóa Do Thái vẫn mang một sức sống mạnh mẽ, khơi gợi cảm hứng tìm hiểu, nghiên cứu của rất nhiều học giả trên thế giới từ xưa cho đến nay, và số lượng tác phẩm đồ sộ xoay quanh sắc dân này là một minh chứng cụ thể, tiêu biểu cho điều đó. Lịch sử Do Thái là một trong những cuốn sách tạo nên tên tuổi của Paul Johnson, vị sử gia hàng đầu Anh quốc, bên cạnh những tác phẩm nổi tiếng khác của ông như: Modern Times, A History of Christianity… Công trình này xuất bản lần đầu tại Anh năm 1987, được dịch ra nhiều thứ tiếng PHẦN NĂMGIẢI PHÓNG Ngày 31 tháng 7 năm 1817, một cậu bé 12 tuổi phát triển sớm, Benjamin Disraeli, được Đức cha Thimbleby rửa tội để gia nhập Giáo hội Anh tại nhà thờ St Andrew’s, Holborn. Đây là đỉnh điểm của cuộc tranh cãi giữa cha cậu bé là Issac D’Israeli với giáo đường Bevis Marks về một điểm quan trọng trong nguyên tắc Do Thái. Trong Do Thái giáo, như chúng ta đã thấy, phục vụ cộng đồng không phải là một lựa chọn hay đặc quyền, mà là một nghĩa vụ. Năm 1813, quý ông D’Israeli khá giả được bầu làm người quản lý hay chủ tịch, theo đúng luật của giáo đoàn Bevis Marks, ông phẫn nộ. Ông luôn đóng phí và coi mình là một người Do Thái. Quả thực, là một tác giả về sách cổ, đúng là ông có viết một bài luận tên là The Genius of Judaism (Thiên tài Do Thái giáo). Nhưng ngược lại, tác phẩm chính của ông lại là một cuốn tiểu sử năm tập về vua Charles Tử đạo. Ông đánh giá thấp cả Do Thái giáo lẫn người Do Thái. Trong cuốn Curiosities of Literature (1791) (Những kỳ thú văn chương) của mình, ông mô tả Talmud là “một hệ thống học hành man rợ hoàn chỉnh của người Do Thái.” Ông cho rằng người Do Thái “không có thiên tài hay người giỏi để mà mất. Tôi có thể đếm tất cả thiên tài của họ trên các đầu ngón tay. Mười thế kỷ không sản sinh ra được 10 người vĩ đại.”1 Cho nên ông liền viết thư cho Hội đồng trưởng lão, kể rằng ông là người “có thói quen sống ẩn dật,” người mà “luôn sống bên ngoài tầm quan sát của LỜI NGỎ LỜI CẢM ƠN LỜI TỰA - PHẦN MỘT: NGƯỜI DO THÁI - PHẦN HAI: DO THÁI GIÁO - PHẦN BA: CHẾ ĐỘ GIÁO SĨ TRỊ - PHẦN BỐN: GHETTO - PHẦN NĂM: GIẢI PHÓNG - PHẦN SÁU: HOLOCAUST - PHẦN BẢY: ZION LỜI BẠT TỪ VỰNG CHÚ THÍCH NGUỒN Cover