Mục lục Chương 1: Công Việc Tâm Đắc Chương 2: Yếu Lĩnh Đông Cung Chương 3: Trong Ngoài Không Đồng Nhất Chương 4: Quy Củ Lễ Giáo Chương 5: Không Thể Gặp Người Chương 6: Còn Ra Thể Thống Gì Chương 7: Thô Tục Như Vậy Chương 8: Xông Xáo Lục Cung Chương 9: Phong Thái Quý Nhân. Chương 10: Phong Thái Tài Tử. Chương 11: Phong Thái Của Phúc Vương Chương 12: Vừa Lòng Đẹp Ý Chương 13: Phong Thái Của Ta Chương 14: Phong Thái Của Thụy Vương Chương 15: Phong Thái Thái Tử Chương 16: Đánh Cũng Uổng Công Đánh Chương 17: Có Ta Che Chở Chàng Chương 18: Ngươi Ức Hiếp Người Ta! Chương 19: Yêu Cầu Của Quý Nhân Chương 20: Hắn Thích Ta. Chương 21: Béo Nhờ Nuốt Lời Chương 22: Vẫn Còn Kiêu Ngạo Chương 23: Không Kềm Chế Được Chương 24: Gậy Ông Đập Lưng Ông Chương 25: Lang Tâm Tựa Biển Chương 26: Tai Họa Sát Nách Chương 27: Chàng Là Thái Tử Chương 28: Ta Tới Thăm Chàng Chương 29: Hành Động Thiếu Suy Nghĩ Chương 30: Chớ Áp Đảo Ta Chương 31: Phong Thái Vương Phi Chương 32: Tiểu Khó Làm Thái Tử Phi Ngự Tỉnh Phanh Hương www.dtv-ebook.com Chương 49: Vương Lang Nào Đôi khi công công ta là một người rất hào phóng, nếu lần này ông ấy đưa chúng ta đi chơi, cũng không tăng thêm người ở Lễ bộ Tông Nhân phủ đi theo, quản thúc từng hành động của ta và Vương Lang. Mặc dù xung quanh đại báo quốc tự có hộ quân bảo vệ, nhưng người hầu hạ Đông cung trong chùa, cũng là hộ về của Vương Lang một tấc cũng không rời là hơn mười thị vệ cận thân do một tay Cẩm y vệ huấn luyện. Khi cô cô ta còn sống hàng năm cũng sẽ đến đại báo quốc tự dâng hương cầu phúc, ở mấy ngày, lúc ấy ta còn quá nhỏ, nàng có giả vờ để đi chơi hay không, ta không biết. Chỉ là trụ trì Đại Báo quốc tự từ ngày đó đến bây giờ cũng không tahy đổi, hắn biết ta tới dâng hương cơ hồ chính là giả vờ cải trang đi ra ngoài lang thang. Cho nên mặc dù mặc dù lần này tới chơi, thân phận của ta đã có thay đổi, nhưng trong chùa vẫn săn sóc chuẩn bị cho ta mấy thân nam trang, ngay cả tuỳ tùng cũng cân nhắc tới. Ta cười với tiểu Bạch Liên: “Thua thiệt ngươi còn cả đêm sửa lại quần áo của Vương Lang, làm không công rồi?” Tiểu Bạch Liên và tiểu Tịch Mai cũng khiếp sợ, hiển nhiên bị tinh thần phục vụ của Đại báo quốc tự hù doạ, tiểu Tịch Mai ngập ngừng nói: “Nhưng ta nghe cung nữ bên cạnh Khương lương đệ nói, đại báo quốc tự điều kiện kham khổ, ăn uống đơn giản…” thôi, cuối cùng vẫn không thể buông tay, nếu không giờ này ngày này, người bên cạnh ta không phải là hắn, người bên cạnh hắn cũng sẽ không phải là ta. Nhưng ta chỉ đảo tròn mắt, cười không lên tiếng. Rất nhiều việc, không cần phải nói ra. Vương Lang lại hỏi ta, "Bây giờ, còn muốn ta nói một tiếng thích không?" Ta liếc Vương Lang một cái, cong cùi chỏ lên thúc vào bụng của hắn một cái, hung tợn nói, "Còn phải hỏi? Không thích ta, chàng còn có thể thích ai?" ********* Hoàn *********