MỤC LỤCPage 1:BOOK 1: Bella - Lời mở đầu - Chương 1: Đình hôn - Chương 2: Đêm dài - Chương 3: Ngày quan trọng - Chương 4: Nghi lễ - Chương 5: Đảo EsmePage 2: - Chương 6: Nồng nàn - Chương 7: Bất ngờ BOOK 2: Jacob - Chương 8: Đợi chờ cuộc chiến đáng nguyền rủa ấy bắt đầu đi cho rồi - Chương 9: Chắc như bắp là đã không ngờ tới việc này. - Chương 10: Tại sao tôi lại không bỏ đi? Oh, phải rồi, vì tôi là một thằng ngốc.Page 3: - Chương 11: Hai thứ đầu tiên trong danh sách mà tôi sẽ ko bao giờ làm - Chương 12: Một số người không hiểu được khái niệm của từ “không hoan nghênh” - Chương 13: Thật may là tôi có một cái bụng tốt. - Chương 14. Bạn biết mọi thứ đã trở nên tồi tệ khi mà bạn cảm thấy có lỗi vì đã thô lỗ với ma cà rồng.Page 4: - Chương 15: Tick tock tick tock tick tock - Chương 16: Qúa nhiều thông tin nguy hiểm - Chương 17: Trông tôi giống cái gì ? Phù thủy Chương 21. Chuyến đi săn đầu tiên “Cửa sổ?” Tôi hỏi, nhìn chằm chằm xuống hai tầng lầu. Bình thường, tôi không bao giờ thật sự sợ độ cao, nhưng việc thấy rõ ràng tất cả các chi tiết khiến cho viễn cảnh sắp tới trở nên kém hấp dẫn. Các góc cạnh của những hòn đá sắc nhọn hơn tôi tưởng. Edward mỉm cười. “Đó là lối ra tiện lợi nhất. Nếu em sợ, anh có thể đỡ em.” “Chúng ta đều đã bất tử và anh sợ mất thời gian đi tới cửa sau?” Anh khẽ cau mày. “Renesmee và Jacob đang ở dưới nhà…” “Oh.” Phải rồi. Bây giờ tôi là một con quái vật. tôi phải tránh xa những mùi hương có thể đánh thức bản ngã của tôi. Đặc biệt là mùi hương từ những người thân yêu của tôi. Kể cả người tôi chưa thực sự biết. “Liệu Renesmee… có ổn… với Jacob ở đó?” Tôi thì thầm. Tôi chợt nhận ra nhịp tim mà tôi nghe được từ phía dưới chắc hẳn là của Jacob. Tôi lắng nghe thêm lần nữa, nhưng tôi chỉ nghe được một nhịp đập đều đặn. “Cậu ấy không thích con bé cho lắm.” Edward mím chặt môi lại một cách kì cục. “Tin anh đi, con bé rất an toàn. Anh biết chính xác điều Jacob nghĩ mà.” “Dĩ nhiên rồi,” Tôi lẩm bẩm, và lại nhìn xuống đất. “Em do dự à?” anh thách thức. “Một chút thôi. Em không biết làm sao mà…” Và tôi nhận thức rất rõ rằng gia đình tôi đang ở phía sau, im lặng quan sát. Emmett cười khùng khục trong hơi thở. Chỉ cần một sai lầm của tôi, thì anh ấy sẽ cười lăn lộn trên sàn nhà. hơi thở khi nụ hôn đầy tức giận của anh làm gián đoạn sự cố gắng của tôi một lần nữa “ Chết tiệt ,” anh gầm gừ , rồi hôn một cách đầy hối thúc xuống môi tôi “ Chúng ta có rất nhiều thời gian để có thể làm được việc đó ,” Tôi nhắc anh “ Mãi mãi và mãi mãi và mãi mãi ,” Anh thì thầm “ Điều đó thực sự đúng với em .” Và chúng tôi tiếp tục với niềm hạnh phúc từng bước nhỏ nhưng hoàn hảo cho một phần mãi mãi.Hết!