Chương 1: Xã Xuân Trúc Chương 2 : Đêm chưa ngủ. Chương 3: Nổi tiếng Chương 4: Chỉ có thể giúp đỡ một chút như vậy thôi Chương 5: Sự suy đoán từ một chiếc xe Chương 6: Học sinh trung học phải đi lấy chồng Chương 7: Hiểu nhầm Chương 8: Khuấy động dân thôn Chương 9: Trong núi có báu vật Chương 10: Được khen ngợi Chương 11- Ngưu Thường Thắng thăm dò Chương 12: Cách nghĩ của Giang “bố” Chương 13: Nói chuyện không chính thức Chương 14: Phương Di Mai thăm dò Chương 15: Chủ tịch xã là người quen. Chương 16: Coi trọng Chương 17 Chương 18: Một kế hoạch. Chương 19 – Cô gái được cứu hai năm trước Chương 20 : Thông tin của Ninh Quân Chương 21: Đại lễ của Giang Thuận Chương . Chương 22: Cơ hội cho tất cả mọi người Chương 23: Nhất thời không chú ý, đắc tội với Bí thư Chương 24: Bí thư Nguyễn Tiểu Nhị Chương 25: Chống đối Chương 26: Làm xiếc trên dây Chương 27: Lưu Mộng Y đến rồi! Chương 28: Chuyện này hơi khó nói Chương 29: Suy nghĩ của Diệp - Anh là Phó chánh Văn phòng Thành ủy, nếu như lên tỉnh có lẽ sẽ không lên ngay được đâu. - Không sao, được thấy một vùng trời lớn hơn đương nhiên là may rồi. Diệp Trạch Đào rút điện thoại ra, gọi điện cho Dương Thăng Hải ngay trước mặt hai người. - Chú Dương, cháu về Hắc Lan rồi. Dương Thăng Hải đương nhiên biết được mục đích quay về của Diệp Trạch Đào, ông ta cười nói: - Chú hỏi quá một tí nhé, báo cáo của cháu đã được phê chuẩn rồi. Công việc ở Thảo Hải nhất định phải làm tốt đấy nhé, trung ương coi trọng cao độ công tác xóa đói giảm nghèo, cháu nhất định phải làm có hiệu quả đấy. - Chú Dương yên tâm ạ, cháu sẽ cố gắng. - Ừ, cháu có suy nghĩ như vậy là tốt rồi. - Chú Dương, lần này cháu về thành phố Hắc Lan là đi xe công vụ của Phó chánh Văn phòng Thành ủy Mạc Lâm Bưu. Phó văn phòng Mạc là người rất có năng lực. Dương Thăng Hải cười thầm trong bụng, cái tên Diệp Trạch Đào này chắc chắn đang giở chiêu bài với mình để lôi kéo người đây mà. Việc này ông ta cũng không để ý, dù sao thì Trịnh Gia cũng phải giúp Diệp Trạch Đào, bản thân ông ta cũng có thể giúp mà không tốn công sức thôi. Lại nghĩ đến chuyện ông ta sắp nhận chức Bí thư nên chính quyền cũng phải sắp xếp lại một chút mới được. Dương Thăng Hải thầm nghĩ Diệp Trạch Đào cũng là người biết nghĩ! - Ừ! Dương Thăng Hải chỉ ừ một tiếng mà không nói gì thêm. Dương Thăng Hải thật không ra gì, chuyện như thế cũng không nhìn rõ. - Đại Cương, la hét gi mà la hét? Mau xin lỗi Tiểu Dung! Trương Thanh Nhàn trừng mắt lớn tiếng với con trai mình. Trong lòng Trương Đại Cương còn đang tức giận, trong mắt lộ vẻ sẽ không bỏ qua Giang Tiểu Dung nhìn thây tình hình này, đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ. Trong lòng Trương Thanh Nhàn đau khổ, trong lòng nghĩ thầm thật sự cũng không biết nói thế nào với Diệp Trạch Đào, chuyện này phải làm như thế nào đây! _DAOTIEUVU_