Mục lục Chương 1: Cửa Ải Của Mèo Chương 2 Chương 3: Cự Tượng Cầu Hôn Chương 4 Chương 5 Chương 6: Thời Gian Như Nước Chảy Chương 7 Chương 8: Nuôi Dưỡng Mèo Nhà Chương 9 Chương 10 Chương 11: Cuộc Chiến Tranh Giành Giường Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15: Núi Lạc Anh Tang Thương Chương 16 Chương 17: Sự Cô Đơn Của Mèo Chương 18 Chương 19: Mèo Ăn Trộm Thuốc Chương 20 Chương 21 Chương 22: Cực Hình Chương 23: Báo Thù Rửa Hận Chương 24 Chương 25: Dự Tiệc Ở Long Cung Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29: Trường Tư Thục Ấu Yêu Chương 30 Chương 31: Âm Mưu Của Chó Chương 32: Nhị Thục Tiếu Thiên Chương 33: Câu Chuyện Mất Tích Chương 34: Biết Vậy Chẳng Làm Chương 35 Chương 36: Bán Vào Lầu Xanh Chương 37 Chương 38: Ghen Tuông Tranh Đoạt Chương 39 Chương 40 Chương 41: Hồ Ly Mặt Ngọc Chương 42 Chương 43: Gánh Xiếc Rong Chương 44 Chương 45: Múa Rìu Qua Mắt Thợ Chương 46 Chương 47 Chương 48: Mùa Xuân Đến Chương 49 Chương 50: Nụ Hôn Nhẹ Nhàng Chương 51 Chương Hoa Miêu Miêu Quất Hoa Tán Lý www.dtv-ebook.com Chương 68: Hôn Lễ Kinh Hoàng Buổi chiều hôm đó, tin thắng trận truyền tới, Diệu Dương đã chết rồi. Chiến thắng rất vẻ vang, thậm chí Bích Thanh Thần Quân còn chưa phải ra tay, Hải Dương đích thân mang thủ cấp của Diệu Dương tới. Thủ cấp bị mang đi thị chúng rồi treo ở bên ngoài cổng thiên cung phía nam, để răn đe và cảnh cáo với Ma Giới. Tôi cũng nhân tiện cùng mọi người đi xem, đó là một cái đầu người đàn ôngnom rất thanh tú được treo ở phía núi cao ngoài đằng xa, trên tóc vẫnnhuộm toàn máu trông rất bẩn thỉu, hai mắt nhắm nghiền, biểu hiện lúcchết có vẻ không hung ác cho lắm, ngược lại như một sự giải thoát. “Chả có gì đáng xem, người chết đều có điệu bộ giống nhau.” Bích Thanh ThầnQuân nắm chặt lấy tay tôi, vừa đáp lễ những lời chúc mừng của các vịtiên bên cạnh vừa đi về Huyền Thanh Cung. Mọi người thấy chúngtôi tay trong tay liền tỏ vẻ ngac nhiên, thèm muốn, đố kị, nhưng nhiềuhơn cả là sự coi thường. Bọn họ xì xào cười nhạo nói một con yêu quái hạ đẳng không xứng với Thần Quân, nhưng bỗng im bặt khi nhìn thấy ánh mắtlạnh lùng đầy sát khí của Bích Thanh Thần Quân liếc nhìn. Thực ra tôi cũng không thèm quan tâm tới lời nói của bọn họ, giống như anh ta,bản thân hàng ngày được sống vui là được rồi, mặc người khác có nói gìđi chăng nữa, dẫu sao tôi cũng không thích tiếp xúc với nhiều người. Bích Thanh Thần Quân nói tôi hiểu rất chính xác, anh ta cũng không ngậm ngùi. Hắn muốn hận, nhưngkhông hận nổi, muốn yêu, nhưng lại chẳng biết yêu ra sao. Rấtnhiều, rất nhiều năm sau, thi thoảng Ngân Tử lại ngẩng đầu lên nhìn trời xanh, âm thầm nghĩ, Hoa Miêu Miêu cũ liệu có phải đã mọc thêm đôi cánh, bay về miền cực lạc, tìm được người mà nàng ngày đêm mong nhớ và khôngbao giờ quay về nữa hay không? Người… người mà hắn không quen biết ấy liệu có trân trọng Hoa Miêu Miêu? Chắc chắn là có, bởi vì nàng là nữ tử tốt nhất trong thiên hạ.