Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Hiền Thê Khó Làm Vụ Thỉ Dực www.dtv-ebook.com Chương 60 A Nan đi dạo trên đường phố Đồng Thành, hiện là mùa đông nên người đi đường cũng không nhiều. Tuyết mới vừa ngừng, thời điểm này, phần lớn người dân đều ở nhà hơ lửa sưởi ấm, chả ai nguyện ý ra ngoài đi dạo lung tung hóng mát. Một trận gió bấc rít gào thổi qua, A Nan bị thổi lạnh run, lập tức hắt hơi một cái, khuôn mặt nhỏ ửng hồng. “Vương phi, trời sắp tối rồi, chúng ta mau trở về thôi.” Như Lam thấy A Nan rúc cổ, thật lo lắng nàng bị đông lạnh mà ngã bệnh. “Đúng vậy! Đúng vậy! Nếu tiểu thư ngã bệnh, Vương gia sẽ đau lòng.” Như Thúy nói tiếp. A Nan bị trận này gió thổi làm đầu óc tỉnh táo được mấy phần, lại nghe lời hai nha hoàn nói, lập tức cảm thấy có mấy phần buồn cười, cười mình bị Ôn Lương hồ ly giảo hoạt quấn chặt rồi, còn suy nghĩ lung tung một hồi, nếu Vương gia nhà nàng biết mình rối rắm loại chuyện như thế này, không biết hắn có tức giận không đây? A Nan nghĩ đến Sở Bá Ninh tính tình nghiêm túc như vậy mà tức giận, mà mình chính là người xui xẻo hứng chịu, nghĩ đến lại không tự chủ sợ run người, vội vàng đem ý tưởng trong đầu đuổi ra ngoài. Mắt thấy chân trời đang dần dần sẫm lại, xem ra tuyết lại chuẩn bị rơi, A Nan vội vàng bước nhanh hơn trở về phủ. Quả nhiên, mới vừa trở lại trong phủ, tuyết liền rơi. A Nan vừa chà sát đôi tay hà hơi, vừa bước về phía chánh phòng, sau dùng để so sánh thứ không có khả năng tồn tại hoặc hữu danh vô thực. Theo tiếng Đài [Đài Loan]: khi một người phi thường nhàm chán, phi thường vô vị, phi thường nghiêm túc mà sinh ra vài hành vi khác hẳn với người thường, làm cho mọi người xung quanh nghĩ là hành động phát điên. Thành ngữ của giới trẻ Đài Loan: ý chỉ không thành thật, không sảng khoái, có cố chấp kỳ lạ với những chuyện nhỏ, còn là loại cố chấp không ngờ – từ này đến từ phía nam Phúc Kiến.