Mục lục Chương 1: Vết Thương Cũ Chương 2: Từ Hôn Chương 3: Cầu Hôn Chương 4: Kinh Hãi Gặp Lại Chương 5: Cưỡng Ép Chương 6: Tự Sát Chương 7: Nhịn Đau Chương 8: Luồn Cúi Chương 9: Tỷ Phu* Chương 10: Phá Kén Chương 11: Bất Công Chương 12: Hoán Hoa Chương 13: Quá Trình Chương 14: Có Thai Chương 15: Ấm Lạnh Chương 16: Trúng Độc Chương 17: Sinh Con Chương 18: Trò Hay Chương 19: Phong Ba Chương 20: Lưu Vong Chương 21: Lựa Chọn Chương 22: Giải Cứu Chương 23: Mơ Mộng Chương 24: Hoạn Nạn Chương 25: Phạt Trượng Chương 26: Cách Lòng Chương 27: Vô Song Chương 28: Huynh Đệ Chương 29: Du Ngoạn Chương 30: Chiến Sĩ Chương 31: Ân Nghĩa Chương 32: Câu Đố Chương 33: Thương Bệnh Chương 34: Quần Chương 35: Chăm Sóc Chương 36: Hàn Tục Chương 37: Thọ Yến Chương 38: Bị Đâm Chương 39: Vương Phi Chương 40: Tôn Ti Chương 41: Ăn Trộm Chương 42: Đoạn Nghĩa Chương 43: Chân Tâm Chương 44: Phá Băng Chương 45: Đầu Bếp Chương 46: Cơn Giận Còn Sót Lại Chương 47: Đứng Đắn Chương 48: Du Ngoạn Chương Đông Phong Ác Nhất Độ Quân Hoa www.dtv-ebook.com Chương 38: Bị Đâm Edit+beta: Tàn Tâm Hai người đang ăn cơm, Hương Hương cảm thấy bức rèm lưu ly trong điện khẽ bị nâng lên. Nàng giương mắt nhìn qua, chỉ thấy bóng người thấp thoáng sau rèm. Không còn động tĩnh nào khác. Nàng cũng không lưu tâm, Mộ Dung Lệ dùng một bữa cơm cũng không động tay được, ngay cả xương cũng do nàng gỡ. Lúc rời khỏi Ngự hoa viên, Mộ Dung Bác đưa tiễn bọn họ đến tận cửa cung, nói: “Đệ còn chưa khỏe, sao đã vội vã vào cung thế?” Mộ Dung Lệ không để ý tới hắn, đám lão già chết tiệt trong triều kia am hiểu nhất là nương theo chiều gió. Nếu như hắn không khỏe lại, e rằng nhóm người này sẽ lại nghiêng về phe Thái tử. Mộ Dung Bác nói: “Ra ngoài cũng không mang theo thị vệ, cái tính bất cẩn của đệ đúng là không chịu được!” Nói rồi hắn quay sang ra lệnh cho mấy thân vệ của mình: “Hộ tống Tốn vương gia hồi phủ, nhất định phải đưa người về tận phủ.” Mấy cái thân vệ khom người nói: “Tuân mệnh.” Mộ Dung Lệ nói: “Nếu đệ mang nhiều thị về, sẽ rất bất tiện. Đệ vốn là võ nhân, nếu đi ra đi vào vài bước cũng cần người ngựa theo sau bảo vệ thì quá buồn cười rồi. Việc này mà cũng đáng để huynh lo lắng à?” Hiếm thấy Mộ Dung Bác cứng rắn một lần: “Đừng có coi đây không phải chuyện to tát gì! Nằm lâu như vậy còn không được bài học nào sao?” Mộ Dung Lệ trái lại cũng không phản bác hắn, chỉ để kệ hết rồi!! Mộ Dung Lệ không mở mắt ra, cảm giác được nhiệt độ bàn tay nàng trên trán, so với nhiệt độ người hắn lại càng thêm hừng hực. Tuy rằng tên cẩu vật Chương Văn Hiển kia kê thuốc rất khó uống, thế nhưng bệnh này quả thật rất đáng giá. Bất kể như thế nào, lão tử sẽ không bỏ cuộc. Thư thả thiếp? Nàng dám lấy ra, lão tử sẽ xé nát nó! Thể diện? Thể diện cút sang một bên đi! Cái gì mà lời hứa đáng giá nghìn vàng, lão tử muốn nữ nhân!!