Đại Tần Bá Nghiệp Ngọc Vãn Lâu Quyển 1 Chương 1: Tần Vương Hồ Hợi Chương 2: Gian Thần Triệu Cao Chương 3: Nhập Vai Hôn Quân Chương 4: Dạ Yến Chương 5: Thừa Tướng Lý Tư Chương 6: Mỹ Nhân Như Hoa Chương 7: Thương Hoa Tiếc Ngọc Chương 8: Tin Dữ Chương 9: Đấu Trí Chương 10: Khổ Công Vạch Mưu Chương 11: Mỹ Nhân Có Thì Chương 12: Diệt Trừ Hoàng Tộc Chương 13: Máu Nhuộm Hàm Dương Chương 14: Hoàng Hậu Đại Tần Chương 15: Mở Rộng Liên Lạc Chương 16: Đại Tướng Chương Hàm Chương 17: Lòng Kẻ Thất Phu. Chương 18: Đều Có Ý Xấu. Chương 19: Minh Thương Ám Kiếm Chương 20: Mất Hết Ý Xuân. Chương 21: Mưa Gió Sắp Tới. Chương 22: Khởi Nghĩa Nông Dân Chương 23: Tiểu Nhân Âm Độc. Chương 24: Bí Mật Vào Hầu Phủ Chương 25: Hoài Nghi Chương 26: Loạn Thế Kiêu Hùng Chương 27: Thả Con Săn Sắt, Bắt Con Cá Rô Chương 28: Song Mỹ Đánh Cờ Chương 29: Bí Mật Trong Mật Thư Chương 30: Gặp Mông Điềm Chương 31: Đại Danh Tướng Chương 32: Thả Hổ Về Rừng Chương 33: Máu Đại Tần Bá Nghiệp Ngọc Vãn Lâu www.dtv-ebook.com Quyển 3 Chương 26 Hồng Nhan Bạc Mệnh. 3 ngày sau, trong số ba mươi vạn quân Tần do Trương Cường thống lĩnh, giao cho Mông Điềm dẫn hai mươi vạn đại quân vượt sông Ô Giang tiến thẳng về kinh đô Vu Di của Sở vương, Sở Hoài Vương thất kinh hồn vía, dẫn theo chỉ hai vạn quân và hơn một ngàn tùy tùng trốn đến huyện Lâm, nửa đường bị sơn tặc tập kích, lòng quân tan tác, cuối cùng chỉ còn lại vài trăm người cùng Sờ Hoài Vương chạy đến huyện Lâm, bị giết ngay ngoài thành, đại quân Mông Điềm sau khi nhận được tin lập tức quay đầu trở về, chuẩn bị hội quân với Trương Cường quay về Hàm Dương. Lúc nhận được tin vui, Trương Cường đang ở trong lều thăm bệnh Ngu Cơ, đã ba ngày trôi qua, Ngu Cơ vẫn không có dấu hiệu hồi tỉnh, may mà sức khỏe Ngu Cơ vốn tốt, cộng thêm Trương Cường sai người pha một ít nước muối, đựng trong bao da dùng ngân châm tiêm vào tĩnh mạch giúp nàng, giúp Ngu Cơ không lên cơn sốt trong lúc hôn mê. Hàn Hoán tìm một tiểu thái giám tay chân lanh lẹ mỗi ngày thay thuốc rửa vết thương, như thế Trương Cường mới khiến yên tâm hơn nhiều. Do thương tích Ngu Cơ vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm, Trương Cường suy đi nghĩ lại quyết định tạm thời đóng tại chỗ, có Mông Điềm dẫn quân tiếp tục tấn công Sờ, mình đợi Ngu Cơ tỉnh lại sẽ lập tức bắc tiến hội quân với Chương Hàm ở Hàm Cốc quan, sau đó quay về Hàm Dương. Ròi khỏi Hàm lần nữa cho nàng vậy!”. Vừa nói dứt câu, chỉ thấy bầu trời vang lên tiếng nổ rôm rốp, tiếp đến là pháo hoa lung linh chiếu sáng màn đêm, đưa khung cảnh thịnh vượng của Đại Tần lên đỉnh điểm. Trương Cường nắm lấy bàn tay ngà ngọc của Ngu Cơ, dịu dàng hỏi nhỏ: “Pháo hoa này trẫm dâng cho nàng, nàng có thích không?”. Ngu Cơ hào hứng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lung linh rực rỡ, cảm động thốt lên: “Bệ hạ, giây phút này... Ngu Cơ mãi mãi không quên...”. ----- Kết Thúc Truyện----