Tolkien CHÚA TẾ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN - Quyển II Phần Hai: Hai Ngọn Tháp Chương 1 Sự ra đi của Boromir Aragorn phóng vội lên đồi. Cứ chốc chốc ông lại cúi người xuống nền đất. Những người hobbit đi rất nhẹ nhàng, và dấu chân của họ không dễ nhận ra thậm chí đối với một Ranger, nhưng cách không xa nguồn của một con suối cắt ngang con đường, ông nhìn thấy cái mà ông tìm trên một nền đất ướt."Tôi đã tìm đúng dấu vết," ông tự nói với chính mình. "Frodo đã chạy lên đỉnh đồi. Tôi tự hỏi là anh thấy đã thấy cái gì ở đó? Nhưng rồi anh ta đã trở lại theo cùng một con đường, và lại đi xuống đồi trở lại."Aragorn ngần ngừ. Ông muốn tự mình leo lên cái ghế cao, hy vọng có thể nhìn thấy cái gì đó có thể chỉ dẫn được ông trong lúc lúng túng này; nhưng thời gian đang rất cấp bách. Thình lình ông nhảy vội về phía trước, và chạy vụt lên đỉnh đồi, băng qua những phiến đá lớn, và chạy lên những bậc thang. Rồi ông ngồi xuống Tolkien CHÚA TẾ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN - Quyển II Phần Hai: Hai Ngọn Tháp Chương 5 Kỵ Sĩ Trắng "Tôi lạnh run đến tận xương," Gimli nói, đập tay và dẫm chân. Cuối cùng thì ngày cũng đã đến. Vào lúc bình minh nhóm bạn ăn sáng với những gì họ có thể; bây giờ thì họ đã sẵn sàng trong ánh lửa bập bùng để tìm kiếm lại những dấu vết của các hobbit trên vùng đất."Và đừng có quên ông già ấy đấy!" Gimli nói. "Tôi sẽ rất vui nếu như tôi có thể thấy được một dấu giầy.""Vì sao mà điều đó làm cho ông vui?" Legolas hỏi."Bởi vì một người già có đôi chân để lại dấu vết có thể không có gì đáng sợ hơn ông ta tỏ ra," Người Lùn trả lời."Có thể," người Elf nói; "nhưng một đôi giày nặng có chưa chắc để lại dấu vết gì ở đây: cỏ rất sâu và dẻo.""Đối với một Ranger thì đó sẽ không là một trở ngại,"Gimli nói. "Một lưỡi dao quằn là đủ cho Aragorn rồi. Nhưng tôi không mong gì việc ông ấy tìm ra bất kỳ dấu vết nào. Cái mà chúng ta thấy tối qua là một bóng ma của Saruman. Tôi tin chắc điều đó, thậm chí là dưới ánh sáng ban ngày này. Có thể là bây giờ mắt của hắn vẫn đang nhìn chúng ta từ Fangorn.""Điều đó có vẻ đúng," Aragorn nói; "nhưng tôi không chắc lắm. Tôi đang nghĩ về những con ngựa. Đêm qua ông nói, Gimli ạ, là chúng đã hoảng sợ bỏ đi. Nhưng tôi không nghĩ thế. Anh có nghĩ thế không, Legolas? Anh có nghe thấy tiếng những con vật đó hoảng sợ không?""Không," Legolas nói. "Tôi nghe tiếng Nguồn: http://vnthuquan.net Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ. Dịch giả: Tử Long Nguồn: Việt Kiếm Forum Được bạn: Mọt Sách đưa lên vào ngày: 16 tháng 7 năm 2004