CÔ GÁI CHƠI DƯƠNG CẦM ELFRIEDE JELINEK Tên sách: Cô gái chơi Dương cầm Tác giả: Elfriede Jelinek Người dịch: Ngọc Cầm Dương Thể loại: Văn học nước ngoài Nhà xuất bản: NXB HỘI NHÀ VĂN Năm xuất bản: 2006 Đánh máy & sửa chính tả: Nutuongcuop Chuyển sang ebook: Nutuongcuop Ngày hoàn thành: 02/12/2007 http://www.thuvien-ebook.com Tác giả Elfriede Jelinek sinh năm 1946 tại Mürzzuschlag, Áo, trong một gia đình khá giả có mẹ làm nghề kế toán và bố là một nhà hoá học gốc Séc-Do Thái. Ngày bé bà được gửi đến một nhà trẻ Cơ đốc giáo và sau đó là một trường Dòng. Mẹ Jelinek kỳ vọng con gái mình sẽ trở thành một thiên tài âm nhạc, nên ngay từ nhỏ, cô bé Jelinek đã phải học piano, ghi-ta, sáo, violine và viola. Năm 13 tuổi, Jelinek được nhận vào Nhạc viện Wien và học các môn organ, piano, recorder và sáng tác. Năm 1965, sau khi tốt nghiệp trung học, bà trải qua cơn khủng hoảng tâm lý đầu tiên. Tuy vậy, bà vẫn theo học vài học kỳ các môn Kịch và Lịch sử nghệ thuật tại Đại học Tổng hợp Wien. Năm PHẦN THỨ HAI Mẩu ngày cuối cùng vỡ vụn như phần bánh thừa giữa những ngón tay vụng về, tối đến, và chuỗi học sinh chậm dần. Càng lúc càng nhiều giờ nghỉ giữa chừng, lúc đó cô giáo bí mật ngoạm mẩu bánh mỳ nàng luôn cẩn thận gói lại trong giấy trong nhà xí. Tối tối, những người trưởng thành tìm đến nàng. Ngày ngày, họ làm lụng vất vả, chỉ giờ này mới có thể luyện tập âm nhạc. Những người muốn chuyên nghiệp âm nhạc - tức là giảng viên trong chính bộ môn lúc này họ còn đang là học sinh - học ban ngày, vì họ chẳng có gì ngoài âm nhạc. Họ muốn học nhạc nhanh nhât có thể, đầy đủ và không một lỗ hổng để đỗ kỳ thi cấp bằng quốc gia. Họ tham gia lắng nghe những đồng môn và cùng cô Erika - trong liên minh trung thành - chỉ trích sắc bén. Họ không ngại ngùng sửa cho người khác lỗi sai mà chính họ cũng mắc phải. Họ thật sự thường xuyên lắng nghe, nhưng không thể cảm nhận cũng như chơi lại. Ngay sau đứa học sinh cuối cùng, chuỗi tối lại chạy ngược cho đến tận chín giờ sáng hôm sau lèn những học sinh mới, và lại bắt đầu chảy xuôi, tiến về phía trước. Cậu Klemmer đã ngồi đây qua ba học sinh Nam Hàn và thận trọng tiến từng milimet hướng về cô giáo. Nàng không nhận thấy điều đó, nhưng rồi bỗng chợt nhận ra cậu ở ngay đây. Và chỉ vừa trước đó cậu còn sau này một khoảng. Những người Hàn chỉ hiểu những thứ tối thiểu nhất bằng tiếng Đức và do vậy họ được nhận xét, định Hy Lạp, trong cuộc chiến chống lại thành Tơroa các chiến binh phía đối địch đã chui vào một con ngựa rỗng làm bằng gỗ rất đẹp để lừa người Tơroa đưa vào thành. Ban đêm, họ chui ra khỏi ngựa, nội công ngoại kích và đã chiến thắng. Con ngựa thành Tơroa ở đây được hiểu như thứ đẹp đẽ dùng để lường gạt. [40] Tích lấy từ tác phẩm Faust của Goethe [41] Một trong những thắng cảnh của Vienna, tòa nhà được xây dựng theo kiểu Do Thái, được trang hoàng bằng mái vòm lá mạ vàng.