LỜI NÓI ĐẦU Anatole France (1844-1924) là một nhà văn vĩ đại của nước Pháp, thành viên Viện Hàn lâm và nhận giải thưởng Nobel Văn học năm 1921. Sự nghiệp văn chương của ông thực đồ sộ và mang dấu ấn những quan điểm của ông trong từng thời kỳ. Khi còn trẻ, với các tác phẩm “Sách của bạn tôi”, “Tội ác của Sylvestre Bonnard”, “Bông huệ đỏ”, “Khu vườn của Epicure”,… Anatole France nổi tiếng là một nghệ sĩ đơn thuần, một nhà nhân văn cá nhân chủ nghĩa ít quan tâm đến cuộc đời. Nhưng khi đã đứng tuổi, ông bắt đầu chú ý đến những vấn đề thời đại, những nỗi băn khoăn, lo lắng của con người. Ông tham gia bảo vệ Dreyfus, một sĩ quan Pháp bị kết án oan về tội làm gián điệp. Trong số các tác phẩm ông viết trong thời kỳ này ta có thể kể: “Chiếc vòng thạch anh xanh”, “Ông Bergerer ở Paris”,… Đặc biệt trong các cuốn “Thiên thần nổi loạn” và “Các hung thần lên cơn khát”, ông đã tố cáo bạo lực và chuyên chế, phản đối những hành động quá khích phát sinh XV Cần làm giảm bớt số người trong các nhà tù chật ních phạm nhân; muốn vậy phải xét xử, xét xử không nghỉ, không ngừng. Các vị thẩm phán dưới chế độ mới lưng dựa vào các bức tường phủ các chùm lá và mũ chụp đó, giữ vẻ trầm mặc, im lặng khủng khiếp y như các bậc tiền nhiệm khi họ phục vụ chế độ quân chủ. Ủy viên công tố và các viên phụ tá đều kiệt sức vì mệt nhọc, rã rời vì mất ngủ và rượu mạnh; họ chưa ngã gục chỉ nhờ nỗ lực phi thường, và chính tình hình sức khỏe đó lại làm cho họ khủng khiếp hơn. Các hội thẩm thì rất đa dạng về nguồn gốc và tính cách, người có học, kẻ ngu đần, nhưng dù hèn nhát hay độ lượng, hiền hay dữ, xảo quyệt hay thực thà, tất cả bọn họ ước tình hình Tổ quốc và chế độ Cộng hòa lâm nguy, đều cảm thấy hay giả bộ cảm thấy một nỗi căm hờn giống nhau, đều bừng cháy lên một ngọn lửa như nhau. Tất cả đều tàn bạo vì đạo đức hay vì sợ hãi, tất cả chỉ có một cái đầu duy nhất, điếc lác, căm giận, chỉ có một tâm hồn, tất cả tạo thành một con vật thần bí. Con vật đó do thi hành nhiệm vụ theo bản năng đã gây ra không biết bao nhiêu tang tóc. Các thẩm phán luôn luôn đổ cho xúc cảm chi phối, lúc thì nhân từ, lúc lại trở thành độc ác; bây giờ họ có thể rớt nước mắt khóc thương và tha bổng một bị can mà một giờ trước đó họ có thể trừng phạt với những lời lẽ MỤC LỤC LỜI NÓI ĐẦU I II III IV V VI VII VIII IX X XI XII XIII XIV XV XVI XVII XVIII XIX XX XXI XXII XXIII XXIV XXV XXVI XXVII XXVIII XXIX Landmarks Cover