TÁC GIẢ & TÁC PHẨM Mario Puzo (Mario Gianluigi Puzo, 1920-1999) sinh ra trong một gia đình người Italian nhập cư sang Mỹ. Cha mẹ Mario hoàn toàn mù chữ và tuổi thơ của cậu bé này đã trôi qua “dưới đáy” xã hội ở New York. Trong Chiến Tranh Thế Giới II, Mario Puzo phục vụ trong quân đội Mỹ. Ông từng có mặt trên chiến trường nước Đức và vùng Đông Á. Sau đó Puzo học Cao Đẳng Khoa Học Xã Hội New York và Đại Học Tổng Hợp Colombia rồi công tác gần 20 năm tại các cơ quan của Chính Phủ ở New York và nước ngoài. Năm 1955, Puzo cho ra đời tác phẩm đầu tay mang tên “Đấu Trường Đen”. Đây không phải là một cuốn sách về Mafia mà về cuộc đời một chàng cựu binh Mỹ trong bối cảnh thành phố Berlin hoang tàn sau chiến tranh với những vụ áp phe, buôn lậu, lừa đảo và cả những mối quan hệ nồng ấm tình người. Tuy nhiên, “Đấu Trường Đen” không thuộc số những cuốn sách ấn tượng nhất của Puzo. Từ năm 1963, Mario Puzo bắt đầu tác nghiệp như CHƯƠNG 16 Carlo Rizzi hận đời lắm. Rể nhà Corleone hẳn hoi mà lại bị tống vào cái xó rách nhất trong cái khu rách nhất của Manhattan làm thằng bao thầu đánh cá vét đĩa, thế thôi. Hắn đã nhăm nhe một tòa biệt thự bên Long Beach, bọn ăn nhờ ở đậu trong đó muốn đuổi là Ông Trùm đuổi được ngay. Hắn chắc mẩm mọi việc sẽ đúng như vậy, hắn sẽ được coi là người nhà, được ăn ghẹ một chân trong nhóm cầm đầu chứ. Thế mà Ông Trùm lại đối đãi hắn chẳng ra gì. Cũng đòi là Trùm lớn. Carlo bĩu môi khinh bỉ. Đồ chè nhai đồng nát chứ là cái đếch gì, để bọn nhãi ranh xin tiết nằm thẳng cẳng ngoài đường như một thằng bụi đời hạng bét. Giá mà lão chết mẹ đi cho rảnh nợ. Hắn với Sonny là chỗ bạn bè, thằng kia lên cầm đầu thế nào hắn chả được ăn xái. Carlo nhìn vợ đang rót cà phê. Tởm thế. Mới lấy chồng chưa được nửa năm mà trông đã như con lợn xề, lại còn vác bầu nữa mới bỏ mẹ người ta chứ! Cái con chọi con Miền Nam này cứ phải giã cho hết chất quê mùa đi mới xong. Hắn thò tay nắn cặp mông phì nộn của Connie. Cô ta tưởng bở nhăn răng cười thì hắn đá cho một câu: “Mông quá mông lợn". Hắn khoái chí thấy mặt cô vợ dài ra bực tức mắt rơm rớm. Mày có là con gái rượu của lão Trùm lớn thì vẫn cứ là vợ tao, tao muốn làm gì cũng được. Hắn cảm thấy mình có giá trị hơn vì có thể hành hạ con gái của chính Ông bí. Miếng bánh tan dần trong miệng và trôi xuống. Như một kẻ thành tâm ăn năn, Kay cúi đầu trên hai cánh tay khoanh lại đặt trước bàn thờ cầu nguyện sám hối. Cô xua đi mọi ý nghĩ về mình, về các con, hết thảy căm giận và phẫn uất, tất cả băn khoăn, thắc mắc. Và dọn sạch tâm linh, với mong muốn vừa cuồng nhiệt, vừa sâu xa được trọn tin, được chứng giám, như mỗi ngày, sau hôm Carlo Rizzi bị giết, cô cất lời cầu nguyện cứu rỗi linh hồn Michael Corleone. HẾT ★★★