Chương 1 Muriell từ phòng ăn nhẹ nhàng bước qua nhà bếp, đưa tay giữ lại cánh cửa lửng chắn ngang giữa hai phòng, để tránh gây tiếng động vì sợ làm thức giấc bà mẹ kế là Nancy Gilman và cô em gái Glamis, con riêng của bà, họ thường ngủ trễ đến tận trưa mới dậy. Sáng nay, bố của Muriell cảm thấy đói hơn mọi khi nên muốn cô làm thêm một đĩa trứng và một miếng xúc xích nữa. Đây là một điều bất thường và Muriell nghĩ rằng thể nào bố cô cũng bảo thôi nếu cô tạo điều kiện để ông nghĩ lại, thành thử cô hơi chần chừ. Nhưng rồi thấy nét mặt quả quyết của bố và ông lại có vẻ hơi nôn nóng vì chờ đợi, cô bèn bước sang nhà bếp trong khi bố cô chăm chú đọc tờ báo buổi sáng, Muriell hiểu rất rõ bố mình, cô mỉm cười nhớ đến sự cố gắng ăn uống kiêng khem của ông vì sợ lên cân, nhưng có lẽ bữa ăn sáng nay là để bù lại bữa tối qua quá sơ sài? Cả hai bố con sống trong một Chương 9 Mason đậu xe trước căn nhà tại Đại lộ Vauxman. Vị luật sư bước vội trên bậc tam cấp, định nhấn chuông thì cửa chợt mở, Muriell Gilman hốt hoảng bước ra hỏi: — Ông Mason, chuyện gì xảy ra vậy? — Tôi sẽ cho cô biết ngay - Mason nói - Còn những người khác thế nào? Họ thức cả rồi chứ? Cô lắc đầu: — Tôi làm theo lời ông, cứ để họ tiếp tục ngủ. — Như vậy là tốt - Mason nói - Bây giờ cô hãy lên đánh thức họ dậy và bảo họ xuống đây ngay. Tôi có những tin quan trọng. Tôi muốn tất cả đều cùng nghe. — Nhưng ông Mason, cho tôi biết đi. Bố tôi... bố tôi có bị sao không?... Hay là bị giết? — Không sao - Mason nói - Bố cô hiện giờ an toàn. Tôi có tin không vui và tôi không muốn lặp đi lặp lại. Tôi muốn tất cả cùng nghe, cả Nancy lẫn Glamis đều xuống đây để tôi được nói chuyện cùng lúc với cô. — Glamis hay cau có khi chưa uống cà phê sáng - Muriell nói - Tôi đem cà phê lên cho nó đã. — Cô cứ đưa cô ấy xuống đây và để mặc cho cô ta cau có. Bảo rằng tôi muốn nói chuyện với cô ta. Muriell nói: — Xin mời vào, ông Mason. Tôi sẽ gọi Nancy và Glamis xuống ngay. Mason theo cô vào phòng khách rộng lớn được trang hoàng thật thanh nhã. — Tôi có thể quan sát phòng ăn và nhà bếp trong lúc cô lên lầu không? - Mason hỏi. — Vâng. Để tôi lên gọi Nancy và Glamis. Tôi nghĩ là ông có đủ thì giờ bừng sáng trong đầu tôi. Mặc dù vậy, sự suy luận vẫn có tính cách may rủi. — Thật là căng thẳng thần kinh - Drake nói một cách khâm phục. Mason lắc đầu. — Chỉ có một con đường đi - Mason nói - Nếu tôi ngừng lại, tôi sẽ bị chìm nghỉm và nếu tôi đi theo con đường khác, tôi sẽ bị ngã gục... Trên thực tế chỉ có một cách thức duy nhất, đó là: Khi anh gặp một cuộc chiến chính nghĩa, anh phải luôn luôn liên tục chiến đấu để dành thắng lợi. HẾT