ĐIỆU VALSE ĐỊA NGỤC Tiếng chuông điện thoại cấp kỳ làm luật sư Thạch tỉnh giấc. Ðầu dây bên kia có vẻ mừng rỡ. - Vũ đây. Có một khách hàng mới cho anh. Vụ này phi anh không ai làm nổi. Ðúng 8 giờ sáng hôm sau luật sư Thạch có mặt ở văn phòng. Ông đảm nhiệm việc bào chữa cho các tội phạm hình sự. Thạch khét tiếng trong ngành vì độ rắn mặt, xử lý tình huống bằng mọi cách nhờ vào những kẽ hở trong luật pháp nhưng cái giá phải trả cho ông không rẻ chút nào. Vũ đặt xấp hồ sơ lên mặt bàn. Sắc mặt luật sư Thạch không thay đổi. Ở cái thành phố yên bình này, một vụ án hấp dẫn như vậy khiến ngay cả mấy đứa trẻ nít mặc đồng phục cũng bàn tán với vẻ hiểu biết. Gần 50 tuổi, luật sư Thạch vẫn sống một mình. Thạch say mê nghề nghiệp một cách lạnh lẽo và lạnh lẽo cắt đứt với bất kỳ người phụ nữ nào nhỏ lệ than phiền “Anh tìm đủ mọi cách để chạy tội cho cái bọn bất lương, vô nhân MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT Hè năm đó chồng tôi có chuyến công tác ở Vientian. Anh đi cùng các đồng nghiệp dự hội thảo trong một tuần. Lúc này chúng tôi mới cưới nhau nên vài ngày không nhìn thấy mặt dường như đã là điều ghê gớm. Thấy tôi rầu rĩ, anh có vẻ do dự, rồi một tối nọ mới đề nghị: - Hay em đi cùng anh, coi như đi chơi luôn. Các anh trong đoàn chắc không có ý kiến gì đâu. Tôi thiếu điều chạy vòng tròn quanh nhà vì sung sướng. Ba ngày sau, chúng tôi lên máy bay sang Lào. *** Các đồng nghiệp của chồng tôi quả nhiên dễ tính, vẻ như sự có mặt của tôi là chuyện đương nhiên. Ban ngày, khi họ đi họp, tôi tự bắt xe tuk tuk đi thăm quan một mình. Nhưng Vientian nhỏ xíu, chỉ đi mươi phút là hết, lại chẳng hề có siêu thị, quán xá gì nên tôi chỉ hết ủ rũ vào những ngày anh không có lịch hội thảo. Thấm thoắt cũng đã được năm hôm. Ðến ngày nghỉ cuối tuần, ban tổ chức mới đưa cả đoàn đi thăm quan trước khi tiễn chúng tôi về nước, vẫn là những chỗ mà tôi đã lang thang qua đó rồi. Tôi hỏi anh: - Người ta bảo bên Nongkhai có một trung tâm thương mại rất to, hay mình qua bên ấy. - Người ta đưa đi đâu thì mình đi nấy chứ. Có phải Tôn Ngộ Không đâu mà thích bay đến chỗ nào thì bay. Anh có vẻ không mấy hào hứng với lời gợi ý này. Tôi bắt đầu lèo nhèo theo thói quen. Anh sốt ruột quá mới gắt lên: - Thôi được rồi. không nhớ rằng mình đã ngủ vào lúc nào, nhưng dường như tối hôm trước họ đã quên mất một viên thuốc kê theo toa của bác sỹ. Lê đứng dậy để làm bữa sáng. Đặng đi theo cô vào tận trong bếp. - Hình như bài hát “I will always love you” làm cho anh dễ ngủ. Tối nay… Lê không để anh nói nốt lời đề nghị. Cô cắt ngang anh bằng một nụ hôn. Và âm vực trong vắt của Whitney Houston lại cất lên “If I should stay, I would only be in your way”. (*)